CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU BUỒN NHẤT

Anh cùng cô là bạn thân. Hai bạn học cùng cả nhà suốt tía năm cấp cho III. Bọn họ ngồi bình thường bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi tương đương nhau, thường sẽ có những bài xích tập như là nhau . – Này, cậu làm xong xuôi bài tập Anh văn không ? – kết thúc rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà không làm bài tập cụ ? – ngày hôm qua mải xem trơn đá yêu cầu quên, mang lại mượn tí đi mà.

Bạn đang xem: Câu chuyện tình yêu buồn nhất

*
Những câu chuyện yêu đương hay và bi thiết nhất

Cứ như thế, chúng ta trở thành bạn bè lúc nào ko hay. Cùng cũng cấp thiết nhớ được cô mê thích anh từ thời điểm nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé bỏng ấy đang thầm yêu thích người các bạn trai cùng bàn. Tuy nhiên suốt 3 năm kia anh không hề biết đứa bạn ngồi cùng bàn lại say mê mình, vì chưng cô nhút nhát, cùng cô thấy mình không đủ xinh đẹp nhằm xứng cùng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người nữ giới cùng bàn về tín đồ anh thích. – Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng không nào?Khi quan sát cô ấy thời điểm nào tôi cũng thấy vui, nụ cười của cô ấy như sở hữu cả trái đất đến vậy. Thật bất thần đó là người đồng bọn của cô. Một cô gái xinh đẹp, đầy niềm tin và xuất sắc giang, cô ấy hoàn toàn trái ngược cùng với cô, cô ko xinh đẹp, cô cực kỳ trầm bốn và cô không tự tin vào mình. Cô sẽ khóc. Nhưng một ngày cô ra quyết định không khóc nữa. Chúng ta là chúng ta của mình, và chắc hẳn rằng suốt cả đời tôi cũng không sánh được cùng với cô ấy…Và cô quyết định giữ lại cảm tình thật sâu vào trái tim của mình, cô vẫn vun vén mang đến họ. Anh siêu thích nói về cô ấy, cùng với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ các lần anh nói về chuyện của nhị người, cô lại chăm chú lắng nghe, gửi ra những ý kiến, support cho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi Valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai bạn họ bào chữa nhau cô là người giảng hòa, cô biến hóa cầu nối giữa hai bạn ấy. Nhưng không có bất kì ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt vắt nào, tim cô thầm im khóc, có những thời gian cô quay đi nhìn về một địa điểm xa xôi nào đó, bao gồm ai biết rằng lúc đó trái tim cô như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấy rấm rứt và tủi thân. Năm tháng dần dần trôi qua, trong bố người thì hai tín đồ trở thành sinh viên đại hoc trong những năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô nàng kia hầu như học trên Hà Nội, anh buộc phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh viên trường Sư phạm, đứa bạn kia học tập ngành kế toán của trường Đại học ngay sát đó. Ba người vẫn liên lạc thương xuyên, với anh, cô vẫn là một trong người chúng ta thân. Cô vẫn từng ngày một từng ngày động viên và khuyến khích anh một trong những ngày anh ôn tập mang lại kì thi đh lần hai. Một năm sau anh cũng thi đỗ vào một trong những trường Đại học tuy thế anh lại học bên cạnh Hải Phòng. Khoảng cách của cả bố người không xa nhưng lại cũng chưa hẳn gần. Cô đã nỗ lực để quên anh, để cho trái tim cô đi tìm kiếm một chủ nhân khác. Nhưng như tín đồ ta nói, “vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cầm nhớ để cơ mà quên”. Cô càng bảo mình đề xuất quên anh đi, thì trái tim cô càng lưu giữ anh domain authority diết hơn. Cô nỗ lực không gọi hay nhắn tin mang đến anh. Cô đành nhờ cất hộ hết trung khu sự vào một cuốn sổ mà lại cô ghi là “ Nhật kí viết riêng đến anh”.

Chỉ có thể là em Cuốn sổ cứ ngày một dày thêm, và một ngày cô viết cho trang cuối cùng của nó, cô ghi vào đó chiếc chữ “Mình sẽ nỗ lực để quên cậu, cuốn sổ này bản thân viết cho cậu nhưng mà sẽ không lúc nào mình chuyển nó đến cậu, bởi vì mình biết cậu vẫn chẳng bao giờ hiểu được bản thân đâu”. Cô bạn bè kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô bao gồm hỏi thăm về tình trạng của anh nhưng mà cô ấy cũng chỉ vấn đáp qua loa : – Ừ, tụi mình vẫn chũm thôi, không tồn tại gì quan trọng đặc biệt cả… – Ừ vẫn thế là giỏi rồi, chúc nhì cậu hạnh phúc nhé. Nhớ giữ cậu ấy cẩn trọng đấy. Khi cô đang học năm cuối. Học tập kì nhì cô đi thực tập tại một trường cấp 3, thật vô tình đó là sinh hoạt Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành phố. Cô biết điều đó, yêu cầu cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà tìm đến anh, cô sợ hãi mình biết đâu đang nói ra điều đó. Không, thiết yếu được, họ đa số là các bạn của mình, mình không tồn tại quyền xen vào tình thương của họ. Mình không thể làm thế, không thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như mình nói mẩu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ? Anh lừng khừng cô đi thực tập không tính này, anh cứ đinh ninh cô đã ở Hà Nội. Tuy thế thật bất ngờ, anh bỗng nhiên gọi cho cô. Khi quan sát số điện thoại cảm ứng thông minh của anh, cô đã đắn đo, cô vẫn nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim mình đang lại không nghe lời, nó đang lại thổn thức lúc nghe đến tiếng của anh, cô kiêng kị thế. Dẫu vậy cô cũng lại mong nghe giờ nói ấm áp của anh, cô ý muốn biết giờ đồng hồ này anh núm nào, anh gồm khỏe không, anh học tập ra làm sao ? Cô nhấc máy: – A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại thong thả gọi mang lại tớ như vậy này? – Tớ và Minh vừa chia ly rồi…Cô ấy đã hết yêu tớ nữa. Cô bàng hoàng. Thiệt sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh cùng cô ấy chia ly sao? cuối cùng điều này đã xẩy ra rồi. Cô đã biết rất có thể xảy ra kết cục này bởi kín mà cô đang không định nói đó là một ngày cách đây không lâu cô bắt gặp cô bạn của bản thân trong tay với một người nam nhi khác sánh bước bên bờ hồ nước Tây. Cô tự trấn tĩnh mình, cô cố gắng để anh ko biết hôm nay cô vẫn thực sự hết sức bối rối. – Tớ do dự phải khuyên cậu thế nào trong dịp này, tớ chỉ biết lắng tai cậu nói….Tớ hi vọng cậu có thể nghĩ loáng ra… Đây là cơ hội cho cô, anh và cô nàng ấy đã phân chia tay. Cô đang có thời cơ đến bên anh. Không, không được, cô không được cho phép mình làm cho thế, cô sẽ sai khi trót yêu thương anh, giờ ko thể sai lầm tiếp nữa. Anh với cô ấy không đến được với nhau, cô cũng sẽ không đến bên anh được. Cô bắt buộc đi thật xa anh. Cô ý muốn làm một điều gì đó thật chân thành và ý nghĩa với cuộc sống mình lúc xa anh. Cô đang ra đảo. Cô gửi đến anh một bức thư trước lúc đi : “Tớ đã ra trường, tớ vẫn đi ra trường Sa để dạy dỗ học cho những em nhỏ dại ngoài đó, tớ sẽ biến một cô giáo yêu thương học trò của mình, tớ sẽ phát triển thành một giáo viên giỏi. Cậu nghỉ ngơi lại học tập tập xuất sắc nhé, chúc con trai kĩ sư máy tính xách tay tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra bên ngoài ấy cứng cáp sẽ ít liên lạc được cùng với cậu được, thông cảm đến tớ nhé…À, nhưng cậu có thể viết thư mang lại tớ, add là…” mỗi tháng cô gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng thừa nhận lại tự anh một lá thư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại thông minh di động, đều lá thư cứ đi về gần như đặn, nhưng không một ai nói gì chuyện yêu đương của họ. Tất cả lần anh hỏi: -Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằng ấy tuổi rồi cơ mà vẫn chưa tồn tại mảnh tình ráng vai là sao vậy? Cậu tuyển chọn quá đi, tốt là nhằm tớ giới thiệu cho mấy thằng bạn đồng nghiệp của tôi nhé, đẹp trai lắm mà cũng xuất sắc nữa… Cô viết thư phúc âm : – Không không hẳn lo, tớ có tình nhân rồi, anh ấy là đồng nghiệp của tớ ngoài đảo, tớ được mấy vị phụ huynh làm cho mối cho đấy, anh ấy khá giỏi định giữ bí mật với cậu cơ mà thôi, lần sau tớ vẫn kể về anh ấy nhiều hơn nữa nhé… Cô vẫn viết vào bức thư của chính bản thân mình về một người bầy ông nào đó mà cô tưởng tượng ra mang lại anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở xung quanh này.

Xem thêm: Các Trường Xét Tuyển Học Bạ 2017, Ngưỡng Điểm Xét Tuyển Của Các Trường Đại Học 2017

Cô cũng không hiểu nhiều mình làm gắng có chân thành và ý nghĩa gì lúc trái tim cô vẫn nghĩ về về anh những như thế. Một trong những bức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi phần nhiều câu về khu đất liền, vẫn nói những mẩu truyện về đảo, về sóng, về biển khơi và số đông học trò hồn nhiên, tinh nghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công tác, về đảo về sóng… cùng kể những mẩu truyện về đất liền. Cũng đã ba năm tính từ lúc ngày cô ra cùng với đảo. Cô sẽ quen với nắng và gió đảo, cô sẽ thực sự yêu đông đảo đứa trê black nhẻm ở loại nơi khắc nghiệt này. Phần đa đứa trẻ làm cho cô thấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn đa số đứa trò nhỏ thân yêu ngày ngày bi bô bên trang sách, cặm cụi nắn nót từng nét chữ làm sao để cho thẳng hàng ngay lối. Cô trở thành bạn thân của rất nhiều đứa trò nhỏ tuổi và gia đình của chúng, cứ những lần ngắm nhìn đa số gia đình bé dại bé địa điểm sóng gió ấy cô thấy mình cũng đã cần một mái ấm riêng mang lại mình, nhưng, cô phải thời gian rất rất lâu nữa để có thể thật sự quên anh đi. Điều này thật khó, với cô chưa gặp mặt được ai để hoàn toàn có thể làm trái tim bản thân đập cấp tốc lên một lượt nữa. Anh bao gồm khỏe không? giờ này anh đang làm những gì nhỉ? Anh tất cả nhớ mang lại cô hay không? có thời điểm vô tình cô phát hiện một dáng vẻ ai như rất gần gũi lắm, cô ngỡ là anh tuy thế cô lại quay trở về ngay với hiện nay tại, đấy là đảo, làm thế nào anh có thể ở trên đây được chứ, ánh nhìn cô bỗng chùng xuống, bỗng nhiên nước mắt cô trào ra với cô lại lưu giữ về anh. Cô vẫn chờ hầu như bức thư của anh ý dù kia chỉ là mọi dòng hỏi thăm solo thuần, không có một lời yêu thương nào cả, nhưng mà cô vẫn mong nhìn thấy mọi nét chữ của anh, đông đảo nét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô vẫn nghĩ đến lại khuôn mặt anh, vầng trán cao, hai con mắt sáng, chiếc cằm vuông, làn da trắng như bé gái… nhưng lại điều mà lại cô trăn trở là đã tía năm nhưng cô chưa trở lại thăm nhà một lần nào, nỗi nhớ bên cứ đầy dần. Dịp sắp tới là đầu năm Nguyên Đán, cô dự định sẽ về viếng thăm gia đình, chắc chắn bố mẹ rất ghi nhớ cô. – người mẹ ơi, ngày mai nhỏ rời đảo, chắc chắn là sáng ngày cơ là con về tới đơn vị mình thôi, mẹ, bé sắp về rồi. Bé nhớ cha mẹ quá! Cô không thể nói cho anh biết cô đã về trong dịp Tết này, cô không thích anh biết sự quay trở lại của cô, hãy cứ nhằm anh tin cô đang ở ngoài hòn đảo xa xôi. Chuyến xe khách trở cô về cùng với mẹ, sẽ ba năm nay cô không được ngủ mặt mẹ, không được ôm ấp trong tầm tay của mẹ, ôi, cô ý muốn thật nhanh thật cấp tốc được về bên mái ấm của mình. Cô bước xuống bến xe pháo khách, bễn xe cộ ngày tết đông đúc. Bầu không khí Tết miền bắc bộ se se lạnh, cái thời tiết lạnh lẽo ngọt của đã ba năm nay cô ko được tận hưởng, bến xe cộ ngày đầu năm đông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai bởi anh nói sẽ ra đón cô về, mang đến cô ngoài đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc điện thoại trong túi xách thì một tiếng nói chứa lên, giọng nói này đã rất mất thời gian cô không nghe thấy : – mình ra đón cậu nuốm cho anh Trung, lý do về ko nói cho chính mình biết ? Cô sững sờ, cô không tin tưởng vào mắt mình nữa, là anh, là anh sao? – tại sao… tại sao… cậu.. Biết… – Biết là cậu về quê ăn uống Tết ấy à? Sao tớ lại đắn đo chứ? vị tớ luôn luôn biết mọi gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra hải phòng đất cảng thực tập, tớ biết ngày cậu ra hòn đảo để dạy học, tớ cũng biết số điện thoại thông minh của ngôi trường cậu dạy tuy nhiên tớ ko gọi, tớ hại cậu sẽ không còn nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận thương hiệu giáo viên dạy tốt và tớ biết ngày lúc này cậu trở vềi. đều chuyện về cậu tớ đa số biết . – Tớ… tớ… cậu… Cô quan trọng nói gì từ bây giờ nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ về cô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn luôn dõi theo cô ư? Anh luôn biết cô đang làm cho gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì tốt không? Ôi! trường hợp như anh biết cô nghĩ gì vào suốt trong năm qua thì…

– cho tới lúc tớ nói lời chia ly với Minh thì tớ mới biết trước đó tớ đã lựa chọn lầm người. Fan động viên lúc tớ thi trượt là cậu, người luôn luôn khích lệ lúc tớ ôn thi lại Đại học là cậu, tín đồ lắng nghe tâm sự khi tớ bi thiết cũng là cậu, người có thể kiên nhẫn hàng tiếng đồng hồ chỉ nhằm nghĩ ra một câu nói hay giúp tớ nhẹ lòng khi xa bên cũng đó là cậu. Cậu mới đó là người mà lại tớ cần. Tín đồ tớ yêu cũng đó là cậu! Ba trong năm này tớ vẫn luôn dõi theo cậu, và chờ một ngày cậu tảo về. Với cậu biết không, cậu đang sai khi viết dòng sau cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đang biết tình yêu cậu dành riêng cho tớ từ xa xưa nhưng cũng giống như cậu, tớ sợ cậu vẫn không đồng ý tớ. Với tớ tưởng rằng cậu đang yêu một ai khác. Bị tiêu diệt rồi. Cuốn nhật kí. Chắc chắn là là chị gái cô đang đưa mang lại anh cuốn sổ đó. Anh vẫn đọc rất nhiều gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những xem xét của cô về anh, lúc cô cười cợt khi nhớ phần nhiều kỉ niệm về anh, thời điểm cô khóc vì nhớ anh, anh hồ hết biết hết sao? Cô chỉ biết đứng yên ắng và nhìn anh. – Dù lừng khừng nói như thế này có quá muộn hay là không nhưng tớ vẫn mong mỏi nói rằng, anh lại gần cùng khẽ thủ thỉ vào tai cô “ Anh yêu em”. – Tớ…tớ…cậu… Không để cô nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết rằng ở phía bên kia nước đôi mắt cô cũng đang rơi. Đây đó là quà tặng mà thượng đế ban bộ quà tặng kèm theo cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô chỉ là một trong cô bé học lớp 10, đến đến bây giờ cô new nhận được trái ngọt từ mẫu cây mà lại cô sẽ vun trồng, trái ngọt từ rất nhiều ngày nhức khổ, bao giọt nước mắt cô rơi đến anh giờ đã được đáp lại. Niềm hạnh phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương thương đã trở về bên cạnh cô, trái tim yêu thương của cô đã được sưởi ấm, anh đang ở bên cô, rất gần, hết sức gần, điều mà lại cô chưa khi nào nghĩ đến, vắt đã là thừa đủ, cô thực sự hạnh phúc. Một điều diệu huyền từ cuộc sống. Cô một mực sẽ sửa lại dòng ở đầu cuối trong cuốn nhật kí viết riêng mang lại anh. Câu ở đầu cuối ấy đang là “Em đang ở bên anh trong cả cả cuộc sống này, vì chưng em yêu anh”. Và có một điều thần diệu khác mà phải tới lúc hai người kết hôn anh mới cho cô biết, sẽ là anh cũng đều có một cuốn nhật kí dành riêng cho cô. Ngày… tháng…năm… mang lại đến hiện giờ thì mình thật sự nhận thấy rằng mình yêu ai thiệt sự. Bản thân thật vượt vô tâm khi để cô ấy yêu bản thân lâu do đó mà mình không hề biết. Khi đọc phần nhiều câu cô ấy viết cho bạn trong cuốn nhật kí ấy, mình dường như không thể ngăn nổi phần nhiều giọt nước mắt. Thật sự cô ấy sẽ khóc do mình nhiều như vậy sao ? giả dụ như chị của cô ý ấy không gửi cuốn sổ này cho khách hàng thì điều gì, đến bao giờ mình bắt đầu hiểu không còn tình yêu của cô ấy ấy đây? nguyên nhân ? nguyên nhân cậu ko nói rằng cậu yêu mình ? Cậu thật là 1 trong cô bé xíu ngốc nghếch mà…Cậu cho là cậu không bằng Minh sao? ko đâu, cậu bao gồm điều cơ mà Minh không khi nào có được, đó chính là sự trong sáng, lòng bao dung với nhân hậu. Không khi nào Minh hoàn toàn có thể so sánh cùng với cậu được. Ngày…tháng… năm lúc này mình cảm nhận thư tự đảo. Cô ấy nói rằng đang có tình nhân ở không tính đó. Thật sự như vậy sao ? thay là bản thân mất cô ấy thiệt rồi. Chính tôi đã không phân biệt rồi lúc mất đi mình bắt đầu bàng hoàng nhận ra là mình đã và đang yêu cô ấy những biết chừng nào. Bản thân sẽ là một người bạn thân của cô ấy và cầu chúc đến cô ấy được niềm hạnh phúc để bù đắp tội tình của mình. Ngày…tháng…năm… hôm nay mình ra đảo và tìm về nơi cô ấy dạy dỗ học. Kể từ ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã 2 năm rồi. Bản thân đứng từ xa quan sát cô ấy đã vui đùa cùng bầy đàn trẻ. Cô ấy nhỏ xíu hơn trước, tóc cũng dài ra hơn nhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Chắc hẳn rằng là vì chưng khí hậu bên cạnh này…Mình thấy thương cô ấy thật nhiều… Ngày…tháng…năm… Cô ấy nói dối mình. Cô ấy không yêu ai xung quanh đó cả. Mình biết điều đó khi hỏi những người dân nghỉ ngơi đó. Trên sao? vì sao cậu lại nói dối mình ? Hay do vì… Ngày…tháng…năm… chị em cho anh hiểu được ngày mai em đã trở về, chắc chắn là em nắm tình cấm đoán anh biết. Anh hiểu. Em vẫn tin tưởng rằng anh yêu thương một ai khác chứ chưa hẳn là em. Cô bé khờ khạo, em chưa thực sự gọi về anh rồi. Ngày mai, anh sẽ nói mang lại em biết rằng fan anh yêu đích thực là ai, cùng sẽ không bao giờ cho em rời khỏi anh nữa.