GỬI ANH NGƯỜI YÊU CŨ

Người yêu thương cũ là người mà bản thân ta luôn luôn tự nhắc mình đề nghị quên đi cơ mà càng rứa quên thì lại càng vô thức nhớ đến. Kí ức và lắng đọng xen lẫn đắng cay tương tự những mảnh vỡ của cuộc tình cũ giữ lại cứa vào trái tim em rỉ máu. Mỗi lúc hình nhẵn anh tràn về là em lại từ bỏ lừa dối mình rằng “ em không nhớ anh đâu…”
*

Em không nhớ anh lắm đâu, chỉ là mỗi lúc nghe tới nhạc, tình cờ lại phát đến bài hát của chúng mình, tình cờ tim em khẽ nhói lên một tí, tình cờ em nhớ lại những gì chúng ta từng có với nhau mà thôi.

Bạn đang xem: Gửi anh người yêu cũ

Em ko nhớ anh lắm đâu, chỉ là lúc em vô tình nhắc đến anh khi chuyện trò cùng người khác, em bất chợt lặng cả người mãi chẳng thể đáp trả lại được một câu.

 

Em không nhớ anh lắm đâu, chỉ là mỗi lần đi ăn uống em lại nghĩ, nếu lúc này có anh cùng ngồi nạp năng lượng với em, sẽ là một việc hạnh phúc đến nhường nào.

 

 

*

 

Em không nhớ anh lắm đâu, em chỉ muốn lại được nhìn thấy hình bóng anh, nghe được giọng nói của anh vậy thôi.

 

Em không nhớ anh lắm đâu, em chỉ là cài số liên lạc của anh với chuông điện thoại riêng biệt biệt nhất, đặt bên cạnh minh rồi rất lâu cứ liếc sang, xem mình có bỏ lỡ tin nhắn hay cuộc gọi nào từ anh không.

 

Em ko nhớ anh lắm đâu, chỉ là những lúc rảnh rỗi, em lại mở lại coi những đoạn tin nhắn anh từng gửi mang lại em, lục lại những tấm ảnh của anh, hồi ức của 1 thời bất giác lại ùa về thật đẹp đẽ, thật hạnh phúc biết bao.

 

Em ko nhớ anh lắm đâu, chỉ là lúc đói em sẽ lại bất giác hỏi "Anh có đói không?", khi lạnh sẽ hỏi "Anh có lạnh không?"...

Xem thêm: Hướng Dẫn Thủ Tục Mua Trả Góp Xe Máy, Mua Xe Máy Trả Góp Cần Giấy Tờ Gì Theo Qđ 2022

 

Em ko nhớ anh lắm đâu, chỉ là mỗi sớm mai thức dậy, em luôn tự dặn lòng rằng em thật sự ko nhớ anh đâu...thật sự đấy....

 

Nhiều thời gian em nghĩ mình đã trọn vẹn từ quăng quật anh rồi. núm mà có những lúc lơ đãng, vẫn nhớ lại đông đảo lời anh từng nói với em. Em biết hồ hết ký ức này đều tồn tại, xúc cảm ngọt ngào cũng không hẳn hão huyền. Nhưng mà em cũng hiểu đúng bản chất quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Em lưu giữ anh, là thật. Nhưng bọn chúng mình cần yếu quay về, cũng là thật.

 

 

*

 

Thực ra em cũng biết, để hoàn toàn quên đi anh là vấn đề em không thể. Em sẽ vẫn tiếp tục vô thức nhớ đến anh vào tầm khoảng rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong khi đang nghe một bài xích hát. Nhưng lại em biết thời hạn là một bác sĩ tốt. Nó sẽ dần dần giúp em chữa khỏi chứng bệnh dịch này.

Nói sao nhỉ? chắc rằng là cực kỳ nuối tiếc. Tình cảm giành cho anh y hệt như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Em ngồi làm việc điểm dưới cùng, biết khó rất có thể quay đầu. Là vừa không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm bụi bờ trên thân thể rồi loạng chạng xông vào thân biển bạn mênh mông nữa.

 

Bây giờ suy nghĩ lại, em vẫn hết sức cảm ơn vì anh đang lựa chọn phi vào cuộc đời em và sát cánh cùng em một đoạn đường dài. Em cũng rất cảm ơn về phần nhiều tình cảm thật tâm mà ta đã giành cho nhau. Rất mất thời gian sau này khi nhắc đến anh thuộc chuyện cũ của bọn chúng mình trước khía cạnh một ai đó, em tin mình sẽ chỉ ghi nhớ tới đông đảo điều giỏi đẹp. Giữa những năm tháng thơ ngây chưa cứng cáp của em bao gồm một tín đồ như anh, khiến cuộc sống đời thường tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, em siêu cảm ơn.

 

Dù em đã từng có lần nghĩ, nếu không đủ anh cuộc sống đời thường của em sẽ chỉ còn là vô nghĩa, không có bằng hữu sẽ ko sống nổi. Nhưng sau khoản thời gian mình phân tách tay, dù hằng ngày đều vô thức nhớ cho anh một chút ít nhưng cuộc sống đời thường của em vẫn cứ tiếp tục như vậy. Mặc dù có phần trống trải cơ mà nó không hoàn thành như em sẽ nghĩ. Em vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm chúng ta bè... Em dần phát hiện nay ra, dẫu anh gồm ở bên hay không, cuộc sống đời thường của em cũng không núm đổi. Vậy phải em cũng thấu hiểu rằng chẳng bao gồm ai là không sống được khi thiếu ai cả. Đến khi đó em hiểu, có những người cả đời này em không bao giờ quên nổi, tuy nhiên họ cũng cần thiết làm tác động đến cuộc sống thường ngày của em.

 

 

*

 

Anh à, lúc này mỗi khi nhớ về khoảng tầm thời gian đẹp đẽ mà ta sẽ có, lưu giữ về khuôn mặt rất gần gũi của em, anh vẫn còn đó luyến tiếc. Tuy nhiên em biết rằng, bọn họ không thể đứng mãi một chỗ. Trái khu đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu về sau được chạm mặt lại, hãy để đôi bên đều hoàn toàn có thể vui vẻ mỉm cười. Em chỉ mong trong những năm tháng tương lai còn chưa bắt gặp được, hai đứa mình đều hoàn toàn có thể hạnh phúc im vui.

 

 

Lời kết: Trong chuyện tình cảm, những chiếc kết chia tay cũng chẳng mấy bất ngờ. Duyên phận đang định rằng bọn họ chỉ hoàn toàn có thể cùng nhau được một đoạn đường này thôi. Thời hạn rồi sẽ trị lành dấu thương lòng của cả hai ta. Chúng mình rất nhiều lương thiện, hẳn có thể sống cuộc đời tốt đẹp của riêng biệt nhau. Cùng nếu được một lần nữa gặp mặt lại anh, em tin mình vẫn đang mỉm cười.