LẤY NGƯỜI KHÔNG YÊU MÌNH NGOẠI TRUYỆN

Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tốiFont chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArialChiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200%Kích khuôn khổ Chữ:-Chọn-Mặc định(22)161820222426283032343638
Đoạn 10Hôm ấy là lần máy ba cửa hàng chúng tôi ngủ thông thường với nhau, cũng là lần thứ nhất nằm cạnh anh mà lại tôi mất ngủ.Tôi ngại nên nằm nép sát vào tường, Phong thì nằm ở vị trí tít tận đầu giường bên kia, ở giữa shop chúng tôi còn trống hẳn một khoảng chừng lớn đủ nhằm một bạn nữa nằm vào.

Bạn đang xem: Lấy người không yêu mình ngoại truyện

Tôi đoán anh lạ nệm không ngủ được bởi vì thấy anh trở mình mấy lần, nhưng mà nghĩ cả ngày từ bây giờ anh chuyển tôi về đây, lo đến tôi bao nhiêu vấn đề như thế, giờ khó ngủ nên thoải mái và tự nhiên tôi thấy yêu đương thương nắm nào ấy.Tôi phân vân rất lâu, lâu đến mức hai mắt đã bước đầu ríu cả lại mới dám mở miệng hỏi anh:- Anh ơi, ngủ chưa?- Ừ, sao thế?- Cảm ơn anh nhé.Anh không trả lời, tôi thì cứ đợi mãi, chờ mãi, chờ đến khi bi quan ngủ quá nên đầu óc lơ mơ rồi, mồm bắt đầu lẩm bẩm nói linh tinh:- Cảm ơn vì từ bây giờ anh giúp em ấy.- …- không có anh ở đây, em lưỡng lự phải làm sao nữa. Những năm trước em không cho là mình do đó như hiện giờ đâu. Giờ gặp mặt nhiều chuyện quá bắt đầu biết bản thân còn may thật, may mà có anh sinh sống đây.- …- mà lại mà em nói thiệt với anh mẫu này, anh chớ mắng em nhé. Em không thích thi đh nữa đâu.- Sao lại ko muốn?- Em mong mỏi được trở lại học năm hai như trước ấy. Hai năm nữa là được ra trường, khi đó mới tìm tiền cấp tốc được. Hiện giờ học thêm tư năm nữa, không biết bao giờ mới xong.- Em muốn kiếm tiền làm gì?- Để mua lại được đơn vị cũ của em.Khi tôi nói hoàn thành câu này, thiệt sự là bi hùng ngủ lắm rồi cần không nghe được gì nữa, chỉ nhăn răng ra cười cợt hì hì cùng với anh rồi nhắm đôi mắt ngủ luôn. Tôi nhớ có máng trước lúc thiếp đi, hình như anh gồm nói vài câu gì đó nhưng sáng sủa mai tỉnh mới lớn chịu, tôi cần yếu nhớ được, sau rồi cũng quên luôn.Ngày hôm sau, chúng tôi vẫn ngơi nghỉ quê để lo xây nốt đoạn tường rào bị sản phẩm công nghệ xúc phá hỏng, thuở đầu cứ tưởng mấy ngày nữa mới hoàn thành nhưng may sao đến buổi chiều hôm ấy thì cũng xong được gần như là gọn cả rồi. Tôi định ở lại cho tới khi kết thúc hẳn dẫu vậy nghĩ nếu nhằm mình Phong về Hà Nội, hình dạng gì bác bỏ Nhân cũng mắng anh, mà anh làm việc lại cùng tôi thì lại đề xuất nghỉ vấn đề thêm vài ba ngày nữa, vắt là cuối cùng đành nhờ bác bỏ gái chăm chút hộ rồi để trên xe về.Trước khi cửa hàng chúng tôi về Hà Nội, anh còn đưa cho bác bỏ gái một xấp chi phí dày, Phong bảo tiền này là ngân sách chi tiêu xây tường rào, gửi bác bỏ gái nhằm trả đến thợ giúp cho vợ ck tôi.Bác gái tôi quyết ko nhận, cứ dúi lại vào tay anh:- hai đứa về quê lo được không ít việc cố kỉnh là tốt rồi. Chi phí này cháu nạm đi, tiền công thợ con cháu trả không còn rồi còn gì. Hiện nay nhà bác chỉ từ lại mỗi con bé bỏng Thiên thôi, mày không phải cho bác, sau cứ đối xử thật giỏi với nó là được. Nó hạnh phúc thì cha mẹ nó nhắm mắt bắt đầu yên lòng.- Vâng, bác cứ lặng tâm. Thỉnh thoảng vợ ông chồng cháu sẽ trở lại viếng thăm bác, còn chi phí này là của bà xã cháu biếu bác, bác nhận đi cho vk cháu vui. Giờ Thiên coi như còn mỗi bác bỏ là ruột giết thôi, chưng cứ để vợ cháu lo mang lại bác, như thế thì Thiên mới dễ chịu được.- chiếc con bé nhỏ này…Anh nói vậy cho nên bác gái không khước từ được, sau cuối đành cần cầm tiền giấy anh. Trước lúc lên xe bác bỏ gái cứ nắm tay tôi mãi, bảo số tôi khổ vì mồ côi sớm nhưng may sao ông trời bù lại, đến tôi một người chồng tốt như Phong. Bác còn dặn tôi về nhà ông chồng phải nghe lời ông chồng và gia đình chồng, bảo gặp gỡ được người như Phong là phúc phần của tôi, tôi bắt buộc cố mà giữ lấy.Ngồi trên xe về Hà Nội, suốt cả chặng đường dài tôi cứ nghĩ về mãi, suy nghĩ mãi về lời của bác bỏ gái nói. Tôi quay đầu nhìn anh, phát chỉ ra anh so với những năm kia đây shop chúng tôi quen nhau ko khác những lắm, vẫn điềm đạm và tốt bụng với toàn bộ mọi người, chỉ là 1 người đàn ông hoàn hảo nhất như thế, gật đầu lấy tôi liệu có phải là thiệt thòi quá không?Tôi chần chừ nữa, cơ mà tôi hiểu rất rõ ràng một điều: người hoàn toàn có thể giúp tôi đòi lại tất cả những gì đang mất, chỉ là anh thôi.- Anh ơi, em mời anh đi ăn uống lẩu riêu cua được không?Phong đang im thin thít lái xe, tự nhiên nghe tôi nói cụ mới quay đầu lại, hỏi tôi:- Sao tự nhiên lại mời ăn uống lẩu riêu cua?- tự nhiên và thoải mái em thèm.- Em thèm thì tương quan gì đến sự việc mời tôi?- Thì là một trong những công đôi bài toán đấy, em muốn cảm ơn anh mà tiện lại thèm luôn luôn lẩu riêu cua, thế nên mời anh đi nạp năng lượng luôn. Anh có đi không? Em biết một chỗ bao gồm lẩu riêu cua ngon cực, ngay con đường mình về thôi.- Ở đâu?- Hà Đông ấy. Anh cứ đi đi, tý em chỉ cho.- Ừ.Tôi cứ đinh ninh là anh đã chấp nhận rồi thì kiểu dáng gì mình cũng rất được ăn no bụng món lẩu nhưng tôi thích, mà lại mà lúc còn chưa kịp đến Hà Đông thì tự nhiên anh cảm nhận một cuộc điện thoại cảm ứng thông minh của công ty, hình như có câu hỏi gấp gì đó nên bữa tiệc hôm ấy yêu cầu hủy bỏ.Mẹ chồng thấy tôi về nhà 1 mình thì dường như không vui, bà nhìn chăm chắm tôi từ đầu đến chân mấy lượt rồi new nói:- rứa thằng Phong đâu, nó đi đâu mà không về cùng với chị?- Anh ấy vừa đến công ty có ít việc người mẹ ạ. Dĩ nhiên giải quyết hoàn thành thì anh ấy về ạ.- cứng cáp mấy ngày từ bây giờ ở dưới quê không đi làm việc nên vấn đề chất đống lại, giờ yêu cầu thức tối để giải quyết chứ sao.Có bố ông xã ở nhà nên mẹ chồng tôi ko đay nghiến tôi nhiều, chỉ nói tới thế. Bác bỏ Nhân nghe dứt cũng vực dậy hỏi tôi:- Thế câu hỏi ở bên dưới quê sao rồi con? Xây lại xong xuôi hết chưa?- Gần hoàn thành hết rồi tía ạ. Tường xây thọ rồi, mục hết nên đổ. Cần xây lại mới cha ạ.- Ừ, giờ đồng hồ thằng Phong là ông xã con, những việc ấy cứ để nó lo.Mẹ chồng tôi nghe vậy lại nói:- Ông tuyệt nhỉ? Nó còn các bước ở trên này nữa, hôm nào thì cũng đi mau chóng về khuya cụ không thương nhỏ thì thôi, câu hỏi xây tường thì cứ mướn thợ về là được rồi, bắt nó lo hết làm cho gì.- câu hỏi nhà ngoại nó buộc phải lo, giờ nhỏ Thiên chỉ từ một mình, không lo cho vợ thì lo đến ai?- Việc gì cũng đổ không còn lên vai thằng Phong, giờ nó con cái chưa có, phải để cho nó giữ sức mạnh để còn có con nữa. Vợ ông chồng nó lấy nhau hơn tứ tháng rồi đấy, ông không lo lắng có con cháu bế à?Nhắc mang lại chuyện con cái, dường như bác Nhân cũng muốn có con cháu bế lắm rồi buộc phải cũng ko nói gì nữa, chỉ cù sang bảo tôi:- Lo chấm dứt việc sinh sống quê rồi thì được rồi bé ạ. Đi rửa mặt mũi thủ công rồi xuống ăn cơm, bà mẹ vẫn để phần cơm con trong nhà bếp đấy.- Vâng ạ.Tôi cứ nghĩ mẹ ông xã chỉ nói vậy rồi thôi, ai ngờ mấy bữa sau khi anh chị đi vắng vẻ hết, bà mới gọi tôi ra phòng tiếp khách nói chuyện. Tôi còn chưa kịp hỏi có việc gì thì mẹ ck đã công bố trước:- Thế hiện thời chuyện vợ ông xã chị sao, chị nói tôi nghe xem nào?- Không, vợ chồng con có sao đâu mẹ, bé với anh Phong vẫn thông thường ạ.- bình thường sao mãi chẳng thấy chửa đẻ gì? hay là có bài toán gì khó khăn nói?- ko ạ.- Tôi thấy bạn ta cưới mon trước, tháng sau gồm bầu luôn. Cầm cố mà chị xem, chị với con trai tôi lấy nhau cũng mấy tháng rồi chứ ít gì. Ko thấy cồn tĩnh gì là sao, xuất xắc là vợ ck chị vẫn kế hoạch?Tôi không đủ can đảm nói với mẹ ông chồng chuyện mang đến giờ tôi cùng với Phong vẫn chưa quan hệ cùng với nhau, hại bà biết được thì chắc chắn là sẽ làm cho um lên, mà lại mà cứ kéo dãn dài thế này mãi cũng không được. Nỗ lực là tôi đành vâng vâng dạ dạ:- ko ạ, vợ chồng con không planer gì cả mẹ ạ. Chắc là tại… sinh hoạt chưa điều độ ấy ạ.- Đấy, như tín đồ ta thì tẩm bổ cho chồng, thấy mẫu gì xuất sắc là làm bếp cho ông xã ăn. Đêm ông chồng về muộn thì phải biết đường nấu món ăn cho nó lót dạ, chị thì hôm nào cũng chỉ biết lan ra ngủ, ông xã về lúc nào thì cũng không biết.- Vâng.- Chị xem làm cố nào thì làm, nhị tháng nữa mà lại không chửa đẻ gì thì chị đừng bao gồm trách tôi. Nhà tôi chỉ có mình thằng Phong là con trai, chị đừng để nhà tôi cần tuyệt tự.- Vâng nhỏ biết rồi người mẹ ạ.Tôi với mẹ ông xã vừa kể đến đó thì Thanh open bước vào nhà, thấy mẹ chồng đang “dạy dỗ” tôi, em chồng hôm ấy trường đoản cú nhiên xuất sắc bụng lại nói đỡ mang lại mấy câu:- Gớm, gì mà chưa đến cửa đã thấy mẹ thì thầm tuyệt trường đoản cú rồi thế. Anh chị em ấy vẫn đang còn trẻ thì rảnh rồi đẻ chứ gì đâu mà chị em cứ giục.- không giục thì sao, tao già rồi buộc phải tao thấp thỏm muốn tất cả cháu bế.

Xem thêm: Vì Yêu Mà ĐếN - Ngôn Tình Hoàn Mỹ

Còn mi nữa, học tập mà không thong dong rồi ra trường bao gồm chó nó lấy.- Xùy, bé không lấy ông xã đâu, mẹ không hẳn dọa mất công.Nói xong, Thanh con quay sang bảo tôi:- Chị Thiên đi lên phòng em nhờ tý. Mấy môn triết học hoa mắt dã man, lên dạy dỗ em tý.Tôi đang chưa chắc chắn mô tê triết học gì thì đang thấy Thanh kéo tay tôi đi lên phòng, vừa tạm dừng hoạt động lại nó vẫn nói:- Gớm suốt ngày nghe mẹ cằn nhằn điếc cả tai, chị chính xác là tài thật, hôm nào thì cũng nghe được.- Sau em đi làm việc dâu mà xem, bị bà bầu mắng vẫn đề nghị nhăn răng ra cười ấy.- Thôi nhìn thấy viễn cảnh có tác dụng dâu của bà mẹ sợ rồi. Thà ở cố còn hơn, gặp gỡ phải bà mẹ ông xã như mẹ mình dĩ nhiên chết.- chết gì mà chết, chị vẫn còn đấy sống nhăn răng đây này. Tại bà mẹ thương anh Phong quá yêu cầu mới thế.- Ôi giời, còn buộc phải nói. Từ nhỏ tuổi đến lớn, gặp người nào cũng khoe “thằng Phong nhà tôi, thằng Phong đơn vị tôi”, trong mắt chị em anh Phong là số 1, con cái trên đời này sẽ không ai giỏi bằng đàn ông mẹ đâu. Thế cho nên mẹ mới khắt khe với chị đấy.- Ừ, chị biết mà. Cầm môn triết học đâu, chuyển đây chị xem. Cơ mà nói trước là cách đây không lâu chị đi học, môn này là ngốc nhất đấy. Xin gãy lưỡi thầy mới cho qua đấy.- Nói nuốm mà cũng tin. Ai thèm hỏi chị môn triết làm gì.- cố gắng có việc gì nhưng mà kéo chị lên đây?- Định nhờ tư vấn tình cảm đây. Chúng ta kia tỏ tình cùng với em rồi.- Hả? Tỏ tình rồi á?- Ừ, giờ gồm nên thừa nhận lời không? Em bảo nhằm em cân nhắc đã bắt buộc chưa nói gì cả, bạn ấy cũng bảo bạn ấy đợi.- nhấn chứ, tội gì ko nhận? Trai đưa tới miệng là buộc phải nhận, nhưng mà trường đoản cú từ, để kiêu tý đã, dìm lời mau chóng quá này lại nghĩ mình dễ dãi.- Công nhận. Nuốm bao lâu nữa em nhận lời thì được?- một tuần lễ nữa.- cố kỉnh em đợi một tuần lễ nữa.Từ lúc em chồng hay nhờ tôi tư vấn chuyện tình yêu của nó với chúng ta kia, quan lại hệ của tớ với Thanh nâng cao đáng kể. Hiện nay Thanh gồm vẻ tin cậy tôi rộng một chút, nó im thin thít một lúc, lát sau thoải mái và tự nhiên lại bảo tôi:- đồng đội không có sở thích gì cả. Em chỉ biết anh Phong thích ăn uống canh cá khoai nấu bếp chua thôi.- Hả? Sao tự nhiên lại nói mấy câu hỏi đấy cùng với chị?- ngày hôm trước chị chẳng bảo ước ao biết sở thích của bằng hữu còn gì. Anh ấy từ nhỏ đến khủng không phù hợp gì đâu, chỉ biết mỗi học thôi.- À… thế cách nay đã lâu anh Phong đã có người yêu lần như thế nào chưa?Thanh tròn mắt nhìn tôi:- tự nhiên chị hỏi người yêu anh ấy làm cho gì, đằng làm sao giờ cũng lấy chị rồi mà.- Để biết tình địch chứ làm những gì nữa. Em không nghe câu tình nhân cũ luôn luôn là tác hại lớn duy nhất của hôn nhân à?- Ừ. Cũng đúng. Dường như anh Phong cũng đều có người yêu một lần rồi, nhưng lại em lần khần đó là ai. Chỉ thấy anh Phong để hình ảnh bà ấy trong máy tính xách tay thôi, gồm lần new nhìn lướt qua cái, ông ấy gập máy tính luôn. Chưa biết mặt mũi nắm nào.- Ừ, biết núm là được rồi. Đi làm cho hình Doremon không?- Làm chỗ nào cơ?- ngày hôm trước anh Phong download cho chị một bình mèo mới, một mình chị loay hoay mãi đo đắn làm, em biết làm không?- Để em thử xem.Thế là, cả giờ chiều hôm đó tôi với em chồng ở lì bên trên phòng để triển khai lại bình cat hình Doremon giống chiếc bình cũ của cha mẹ tôi. Hai bà bầu làm mãi ko được, sau cuối phải chờ đến buổi tối Phong về, anh làm cho đoạn râu cùng với mắt khó nhất nữa thì mới xong.Thanh cười cợt toe toét cầm bình cat đưa mang lại tôi, nó nói:- Đấy, thường lại đến chị nhé. đồng nhất cái cũ luôn.- Ừ, rất đẹp hơn. Doremon này sẽ không béo núc ních như con cũ.- Nghe bảo cát này là cát suôn sẻ đấy, tối chị ngủ nhớ bỏ đầu nệm ấy, sau biết đâu lại may mắn đậu đại học.Phong ngồi bên cạnh, nghe nắm thì cau mày:- Đậu đại học không phải vì may mắn, toàn nói vớ vẩn.- Anh cứ có tác dụng như người nào cũng giỏi như anh ấy, trước em thi đh còn phải tung đồng xu để lựa chọn trắc nghiệm đấy. Nhưng đi thi như mong muốn tý cũng khá được chứ sao, chị Thiên thấy đúng không?Tôi gật gật gù gù:- Công nhận, trước chị đi thi cũng lấy viên tẩy viết A, B, C, D xong xuôi tung. Mặt nào lăn lên trước thì chọn mặt đó.Chồng tôi trước thi đại học còn được ngay gần điểm tuyệt vời nhất luôn, ngoài ra thang điểm 30 cơ mà anh được 29,5 thì phải, nhưng mà bởi vì anh học tốt quá bắt buộc chưa nhập trường đã có được một trường khác mặt Úc nhờ cất hộ thư mời đi du học. Tiếng thấy tôi với Thanh rỉ tai thi đh toàn vẻ bên ngoài may đen thui như này, Phong chỉ biết bất lực chú ý hai chị em chúng tôi.Thật ra, tôi nói là nói vậy thôi chứ bạn dạng thân tôi cũng hoài nghi vào vận may của bản thân mình lắm. Tôi vẫn quyết tâm ôn luyện từng ngày, trong trái tim chỉ ý muốn mình có thể đậu được đại học lại, dẫu vậy mà đúng vào ngày tôi đi thi thì lại xảy ra chuyện.Hôm đó, tôi dậy siêu sớm để sẵn sàng đồ đạc đi thi, cả nhà không một ai biết tôi thi lại đại học nên chỉ nghĩ tôi cùng với Phong có bài toán phải ra ngoài. Anh chở tôi đến vị trí thi từ bỏ sớm do sợ tắc đường, còn dặn dò tôi cứ thoải mái và dễ chịu làm bài, đậu giỏi trượt không quan trọng.Tôi gật đầu cứng ngắc với anh rồi mới quay sống lưng đi vào trường. Nắm mà còn chưa kịp tắt điện thoại cảm ứng thông minh để vào phòng thi thì gồm số lạ hotline đến.Tôi tắt đi mấy lần những người dân kia cứ gọi mãi, cuối cùng phải bấm nghe máy. Không ngờ, vừa alo một chiếc thì đầu dây vị trí kia đã hoảng loạn nói:- bạn ơi, người nhà của bạn đang bên trong viện cấp cho cứu, mình rước số năng lượng điện thoại của công ty ở máy của chị ấy ấy. Các bạn đến khám đa khoa 108 nhanh lên nhé.