Nhóc Thám Tử Đáng Yêu Của Ta

Haizz— Conan ngồi một mình bên bờ hồ, sao vậy chứ, Ran bây giờ đã thân thiết với người khác rồi, mới vài năm thôi mà đã gấp gáp như vậy rồi, không phải cô ấy luôn miệng nói yêu cậu sao? Cậu bất quá chỉ vắng mặt một khoảng thời gian thôi, nhưng mà...

Bạn đang xem: Nhóc thám tử đáng yêu của ta

Đôi mắt Conan mờ mịt nhìn về phía xa, cậu thực sự có thể khôi phục sao? Cậu còn có khả năng trở về sao? Cậu còn có thể tự tay bắt được gia hoả tê sao? Cái tên gia hoả thích vận vest trắng hào nhoáng đó..."Quái đạo KID..." Conan nghiến răng nghiến lợi, cứ nghĩ tới tên đó được nữ sinh vây quanh tới mê chết đi, vào lòng cậu tự nhiên phát bực. Trước đây không lâu, chính cậu cũng từng được ái mộ như thế... Bây giờ thật không muốn nghĩ đến nữa."Nhóc con, em ngồi ở đây một mình làm gì vậy?" Kuroba Kaito cười tươi như hoa bước đến hỏi thăm, may thật, anh vừa đi cài mấy thứ lặt vặt tạt qua, đột nhiên nghe có người gọi 'Kaitou KID' làm anh thiếu điều nhảy dựng, luân phiên người nhìn lại thì ra là đối thủ nhí của anh, nhóc thám tử ưa bạo lực kia..."Giống thật..." Conan lăng lăng nhìn người trước mặt, anh ta và mình lớn lên thật giống nhau như đúc..."Nhóc con, nhìn ngây người cái gì, anh biết là anh đẹp trai rồi, nhưng mà em nhìn người ta đắm say như vậy là thiếu ý tứ lắm đó nha." Kaito bịt mặt làm vẻ thẹn thùng."Anh..." Conan vội quay đầu chỗ khác, đánh chết cậu cũng không bao giờ thừa nhận tên khùng trước mặt giống cậu lần nữa."Anh làm sao?""Không làm sao ạ, vậy xin phép đại ca ca mang đến em đi trước ạ." Conan luân chuyển người muốn đào tẩu, nhưng sau cổ lại bị kéo lại, dùng lực một chút thôi, cả người cậu đã bị ẵm lên."ANH LÀM TRÒ GÌ VẬY?" Người nào đó bị doạ nổi điên.

Xem thêm: Ý Tưởng Kỷ Niệm Ngày Yêu Nhau, Tìm Ý Tưởng Giúp Chuẩn Bị Kỷ Niệm 4 Năm Yêu Nhau

"Oa, nhóc nhỏ dữ quá đi." Kaito nhìn vẻ mặt tức giận của Conan, tự nhiên thấy vô cùng vừa ý. "Con nít không được hung dữ vậy đâu.""..." Bình tĩnh, bình tĩnh, Kudo Shinichi, không nên chấp nhặt với mấy thằng vô lại, "Xin lỗi, đại ca ca, nhưng cũng đừng xốc em lên thế, em bị doạ sợ." Conan chớp chớp mắt, dáng dấp mười phần giống hệt trẻ bé ngây thơ vô tội làm người ta không đành lòng kiếm chuyện."Thật..." dễ thương quá, nhìn Conan tròn xoe mắt, tim Kaito toát ra một làn hơi ấm hồng phấn, cảm giác như muốn chìm luôn vào đấy mắt đó, hưởng thụ mấy gió phiêu phiêu..."Đại ca ca?""Nhưng mà, tâm của anh bị em tổn thương rồi, em làm sao đền bù đây, ca ca từ nhỏ tới lớn chưa từng bị ai vô lễ như vậy đó...""Vậy anh muốn làm sao?" Conan đang ghê tởm tột cùng người trước mặt.Há há, nhìn vẻ mặt Conan là biết ngay tiểu quỷ này đang suy nghĩ cái gì, bất quá cái kính không độ này chướng mắt quá sức, Kaito rất cấp tốc đưa tay đoạt đi cái kính của Conan."Ê~~ trả lại mang lại em." Conan đá loạn nhì chân, muốn đoạt lại cái kính, nhưng mà người lùn chân ngắn nên đá cũng chẳng tới đâu, huống bỏ ra cả người còn đang bị bế thốc lên trên tay người kia..."Nhóc nhỏ à..." Thật không ngờ dưới cặp kính kia lại là gương mặt khả ái như vậy, nhóc ấy đeo kính chắc không phải vì muốn ngăn cản cuồng phong lãng điệp đấy chứ, tay anh không tự chủ được xoa xoa gương mặt bé nhỏ ấy, da mịn thiệt nha..."Anh đang làm cái gì vậy?" Quấy rối trẻ con a, khuôn mặt nhỏ nhắn của Conan giận đến đỏ lên, cái tên này bị gì vậy..."Nhóc bé này, mắt kính của em hình như có máy móc gì trong đó?""Em...""Em tên là gì?""Anh..." Đầu óc người này chuyển biến nhanh thật, vừa nãy còn chất vấn về thiết bị mấy móc trong cái kính, bây giờ liền chuyển lịch sự hỏi tên của cậu rồi."Em nếu như không nói anh biết tên, anh sẽ đem bí mật vào chiếc kính đi nói với cô gái đang đi tới kia." Kaito chỉ tay ra xa.Ran đang đi về phía này.Thì ra là vậy, Conan ngẩng đầu lên "Em tên Edogawa Conan, thám tử." Vẫn là thái độ kiêu ngạo như vậy, nếu bỏ qua lúc này cậu đang bị người khác bồng trên tay."Anh là Kuroba Kaito, sẽ còn tảo lại tìm em." Kaito buông Conan ra, bất chợt hôn lên môi cậu một cái, thoả mãn nhìn toàn thân Conan đều đỏ ửng lên."Anh...""Lần sau gọi Kaito nha, anh sẽ quay lại tìm em."Nói xong, cảm giác được Ran đang tới gần, Kaito nhanh chóng len vào đám đông người biến mất, chỉ để lại Conan chẳng hiểu mô tê gì đứng đó sờ sờ đôi môi vừa bị hôn. Cậu có phải vừa bị người sàm sỡ giỏi không vậy..."Thằng khùng này đảm bảo là loại luyến đồng rồi...""Có chuyện gì thế Conan?""Không có gì ạ" Nghe tiếng Ran, Conan cấp tốc chóng đeo ngay lập tức kính vào, kệ đi, coi như vừa bị chó điên cắn một cái là được rồi chứ gì...Trong đám đông, Kaito nhìn chăm chăm theo bóng dáng Conan và Ran dần dần đi xa, "Thám tử nhí của ta, thực sự là dễ thương quá đi..." Dễ xấu hổ tới vậy...Đêm Giáng Sinh, một đêm không sao, tới ánh trăng cũng ẩn ẩn muốn trốn mất, nhưng bầu trời kém sáng vẫn không ảnh hưởng tới tâm tình mọi người chút nào. Bầu không khí của lễ Giáng Sinh, và còn cả thư báo trước của Kaitou KID cũng đủ làm tất cả phái nam thanh nữ tú hò reo nô nức không thôi...Tiếng còi xe cộ cảnh sát vang vọng khắp các phố lớn ngõ nhỏ.Đài truyền hình cũng đang ra sức bắt sóng, muốn được đưa tin trực tiếp cấp tốc nhất, Kaitou KID, bóng người thanh cao y phục ánh bạc, lướt thẳng một đường qua bầu trời đêm đen kịt, không thèm lý đến những tiếng tung hô, không thèm nhìn đến vạn người sùng bái, ánh mắt hắn chỉ chăm chú hướng vào bộ dạng kiêu căng của một người. Thám tử nhí của ta, cậu quả nhiên cũng tới...——— —————— —————— —————Khi ban ngày lấn vào vào đêm tối,Quang ảnh trùng nhau,Sứ giả đoạ lạc chốn âm u,Sẽ bước vào cung điện thiên thần,Đem viên ngọc lộng lẫy tê trả về trên tay thiên sứ...