Tâm sự con gái khi yêu

Chẳng cần phải có tình yêu thương thì mình vẫn sinh sống tốt. đề xuất thật trẻ trung và tràn đầy năng lượng cho chúng ta xem”. Vâng em vẫn nghĩ vậy. Tuy nhiên em là người suy xét và hành vi luôn mâu thuẫn. Với em cứ chũm ở kề bên anh!

Hôm nay, tôi ngồi gọi lại những bài viết của mình. Thì ra, đã có những quãng thời gian tôi yếu đuối đuối, khờ khạo đến như vậy. Tôi thừa nhận ra, sau từng nào tháng ngày hôm qua đi, tôi…vẫn không thay đổi!

*

Đã thọ rồi không viết bài. Chẳng phải không thể cảm xúc, chẳng phải cuộc sống đã bình yên. Là vì có vượt nhiều cảm hứng nên không thể cần sử dụng từ ngữ cơ mà viết hết, có quá nhiều ồn ào khiến phiên bản thân buộc phải thu bản thân lại, không dám ló thoát ra khỏi vùng an toàn.

Bạn đang xem: Tâm sự con gái khi yêu

Sau bao nhiêu ngày tháng, tôi vẫn là cô nàng mong manh chưa có được khu vực dựa vững chắc và kiên cố về vớ cả. Tôi trường đoản cú hỏi lý do mình lại yếu ớt như vậy? Tôi đã từng có lần nghĩ, khi lâm vào cảnh tình yêu, tôi vẫn là người nắm được buông được, là người làm cho mọi người phải lúng túng trước sự cứng rắn, mạnh khỏe của mình. Nhưng…đó chỉ là các thứ tôi nghĩ. Còn làm…tôi không có tác dụng được. Tôi cho những người ta hết đông đảo yêu yêu đương tôi có, cho những người ta cái quyền điều khiển xúc cảm của phiên bản thân. Đến tận tiếng phút này, tôi vẫn là cô gái ngây thơ ngày nào, đến rằng chỉ việc họ phát âm được tình cảm của chính bản thân mình thì chuyện gì cũng hoàn toàn có thể giải quyết. Nhưng…tôi vẫn lầm tưởng!

Tôi rất ý muốn biết:Tại sao đến hiện thời chuyện tuổi tác vẫn còn đặc biệt quan trọng đến vậy? nguyên nhân ba trường đoản cú “miệng thiên hạ” lại sở hữu sức ảnh hưởng đến cuộc đời của những con fan trong dòng “thiên hạ” này mang đến thế? số đông điều mà lại tôi ước ao biết nhất đó là những điều đang đè nặng lên cuộc sống của tôi, quanh quẩn mãi không chịu đựng buông tha tôi!

Tôi bé dại bé lắm! sức của tôi không thể giết bị tiêu diệt một nhỏ người, lời nói của tôi tất yêu đến tai được hàng nghìn, hàng ngàn con bạn đang ở đâu đó nói xấu về tôi. Mà lại họ thì chắc đắn đo rằng lời nói của họ đã giết dần cuộc sống thường ngày của tôi, đem đi dần những hạnh phúc mà lẽ ra tôi có được. Nếu bao gồm thể, tôi sẽ tới từng fan để xin chớ nói gì về tôi, gia đình tôi bao gồm đức, gồm phước hay không cũng xin chớ phán xét. Có tác dụng ơn đừng cho mình quyền quyết định cuộc sống đời thường của fan khác nữa! Tôi ước họ có thể biết được cuộc sống của tôi đang như thế nào!


Nói thì nói vậy thôi! yếu tố “thiên hạ” hay gia đình cũng chỉ là yếu tố phía bên ngoài thôi! sự việc chính vẫn luôn là anh kia – bạn em yêu ạ!

Video vẫn HOT


Anh biết không, tín đồ ta thường nói: đàn bà khi yêu không nên quá bi lụy, quá phụ thuộc vào người bọn ông. Đừng nên cho những người ta thấy bản thân cần tín đồ ta. Vì vậy sẽ không được nhìn nhận trọng. Ờ thì em cũng biết vậy, vẫn muốn làm vậy, nhưng con fan em như nào có thể anh vẫn rõ. Em yêu thương ai lại càng muốn cho những người ta thấy được em yêu bạn ta như vậy nào. Với cũng vì thế nên em luôn là fan nhận về tổn thương. Ngộ không? Em giống như ngược tậm, mê say ngược đãi với bản thân. Càng nhức em càng nhận sâu. Đôi khi lý trí của em thức tỉnh, biết mình làm vậy là sai, là ngây ngốc. Nhưng…em vẫn làm đó thôi!

Em sẽ yêu anh bằng tất cả những gì em có, thổ lộ hết tất cả những ngọt ngào em giành cho anh. Fan ta bảo mang đến đi không đề nghị nhận lại là sai. Em vẫn luôn luôn mong anh hiểu hết được lòng em, anh rất có thể đáp lại những ơn huệ em trao đến anh. Hạnh phúc so với em dễ dàng và đơn giản lắm! Là được ở bên nhau, được mỗi ngày thấy fan kia mặc dù vui buồn, khó khăn, mệt mỏi thế nào. Em chẳng bắt buộc tiền tài, danh vọng hay gì đó cao sang, chỉ cần có thể vui đùa cười nói mỗi ngày, chỉ việc em bao gồm anh là đủ. Rất có thể tâm lý của con gái đơn thuần hơn con trai. Nhưng lại mình chỉ cần vậy thôi anh ạ!

Những vô trọng điểm của anh, em biết hết, em nhận biết hết. Nó làm cho em vô cùng ảm đạm tủi. Hầu như lúc đó, lý trí em bảo rằng: “Không thể thường xuyên ở ở kề bên người này nữa. Những tổn thương ở bên cạnh họ cố kỉnh là đủ lắm rồi. Bản thân không xứng đáng để bị như vậy. Chẳng cần có tình yêu thương thì bản thân vẫn sinh sống tốt. Cần thật mạnh khỏe cho họ xem”. Vâng em sẽ nghĩ vậy. Mà lại em là người cân nhắc và hành động luôn mâu thuẫn. Và em cứ vắt ở sát bên anh!

Anh ạ! Đi qua giông bão bắt đầu biết ai thật sự yêu thương mình, ai thật sự sẽ ở bên mình. Họ bên nhau, anh chẳng cần phải đánh thay đổi điều gì, chẳng rất cần được từ quăng quật ai. Trang bị anh giành được là thêm một người yêu thương và sẵn sàng chuẩn bị hy sinh bởi anh. Những bài xích văn diễn tả cảm xúc em viết đến anh chắc cũng đủ nhiều, hơn cả những dòng trên này em viết. Tuy thế nó không thể nào tả hết được nỗi niềm của em. Chỉ hi vọng anh hoàn toàn có thể hiểu, có thể cảm dìm được!Con tín đồ ta có thể thay lòng thay đổi dạ cấp tốc lắm. Có thể một thời điểm nào đó em không còn yêu anh nữa, em cũng không biết. Cơ mà hiện tại, em vẫn chính là người của anh! Vẫn luôn luôn là như vậy!


Có thật là yêu càng thọ càng nhạt?

Khi người ta ở ở bên cạnh nhau vượt lâu, hiểu rõ sâu xa nhau quá rõ, thuộc nhau ngắm nhìn và thưởng thức không biết từng nào khoảnh khắc bình minh và hoàng hôn ở lần chần bao nhiêu nơi.....

Khi mà tận mắt chứng kiến biết từng nào cảnh tắc con đường Hà Nội, tăng lên và giảm xuống bao lần ổ voi lồi lõm ngoài đường.....thì theo chúng ta thời gian, thứ làm lên tên gọi "tình yêu lâu năm" có nhàm chán không?

Tình yêu lâu năm!

Tôi đã có lần nghe đâu đó phần đa câu " yêu lâu fan ta thường ngán nhau", "Yêu thọ nhạt lắm".... Cũng đúng vào lúc hai người ở cạnh bên nhau quá thọ khi vẫn quá hiểu rõ sâu xa nhau khi phần nhiều lễ nghi hình thức đều sẽ làm, khi đa số góc phố quán ăn đều đã cùng mọi người trong nhà đặt chân tới... Khi đã rất nhiều thứ cùng có tác dụng thì bạn ta thường thèm sự mới lạ.

Trong tình thương thường phân thành các giai đoạn. Quá trình đầu lúc mới bước đầu yêu nhau tín đồ ta thường dành cho nhau những khẩu ca ngọt ngào nhất, cử chỉ âu yếm nhẹ nhàng nhất và hầu như điều bất ngờ lãng mạn vào các đợt nghỉ lễ kỉ niệm....và ở quy trình này người ta thường xuyên "màu mè" về mình nhất.Nhưng trường hợp nói là gọi nhau thì quy trình này không ai phát âm ai trả toàn. Trợ thời đặt đây là giai đoạn "tìm hiểu". Ấy mà, tín đồ ta cứ cho đấy là giai đoạn đỉnh điểm của tình yêu.

Chuyển sang quy trình tiến độ tiếp theo, khi sự cãi vã đan xen. Khi chiếc tôi của mọi cá nhân được để lên trên người nào cũng muốn chứng tỏ mình đúng. Và hàng loạt những chuyện đời thường nhất, mỗi ngày nhất được lôi ra để làm thước đo đến câu vấn đáp "hợp hay không hợp", "vì nhau hay là không vì nhau", "yêu nhau tuyệt không". Sự chấp nhặt, cái cớ được moi móc để làm lí vày dỗi hờn.

Xem thêm: Thư Gửi Con Yêu Bố Mẹ Nhất Trên Đời, Thư Gửi Con Yêu


Nối tiếp tiến trình thứ hai chính là những quan hệ khác xen vào.Tồn tại trên trái đất này đâu riêng gì có nhị ta, đâu phải có "tình yêu".... Hoàn toàn có thể là gia đình, bạn bè....mối tình cũ hay là đối tượng người dùng mới....mọi gia vị được thêm vào, rất có thể mặn, rất có thể ngọt, hoàn toàn có thể cay....nhưng chắc hẳn rằng sẽ xảy ra xung đột, chắc chắn sẽ là mặt hàng loạt những phép so sánh. Nào thì "anh yêu cô ấy rộng em..", "em tất cả phải chỉ là chỗ lấp lúc anh cô đơn..", "anh coi trọng gia đình hơn em....", "bạn bè cùng với anh là bên trên hết....", "nếu anh do em thì....."

Đến đây thì... Trời ạ... Phụ nữ thật phức tạp, bất tiện con trai nhỉ!


Nhưng giả dụ vượt qua được hồ hết điều tầm thường đó, hai bạn vẫn nạm tay nhau quá qua "thời gian" thứ thử thách mà tôi đến là khắt khe nhất thì chắc rằng không còn gì tách bóc rời đôi bạn ra được. Người ta có thể che vệt mình 1 tháng, 2 tháng nhưng lại năm này qua năm không giống thì đâu chỉ dễ....


Hãy cứ va đập nhau thiệt nhiều, hãy cứ bao biện vã, tranh luận...nhưng sau tất cả đừng vội vứt đi mà hãy nghĩ về lại lí bởi "Vì sao?". "Vì sao bản thân lựa chọn fan đó, bởi vì sao bản thân đứng tại chỗ này để tranh biện và do sao lại có sự bàn cãi này... "Nếu không còn muốn với mọi người trong nhà nữa thì đâu có có nhu cầu các giọt nước mắt ấm ức bạn nhỉ!

Thời gian nó cướp đi tuổi trẻ của tất cả hai bạn, tuổi thanh xuân của bạn con gái, cơ hội lựa lựa chọn của toàn bộ chúng ta....nhưng nó vi diệu làm cho "ngọn lửa demo thách" vào tình yêu. Hồi trước, tôi cứ thắc mắc vì sao ông bà mình hoàn toàn có thể ở với mọi người trong nhà dài hàng nạm kỉ, bố mẹ mình cãi cọ suốt ngày nhưng cứ núm tay nhau cười cợt "khì khì" ngay sau đó...ngót nghét bên nhau hàng chục năm... Vì thời gian, nó làm lên một thứ có tên "Tình yêu thọ năm".

Đến một khoảng thời hạn nào đó vừa đủ, chúng ta hiểu quá rõ về nhau và họ tìm được lí vì vì sao bản thân lại ở kề bên nhau, thuộc nhau bước đi mọi cung đường, cùng mọi người trong nhà xậy dựng từng ngày một cho tương lai... Thì bạn sẽ không còn mong mỏi so đo, tranh biện đúng không nên nữa.

Bạn sẽ không thể những kiểu bề ngoài "mình là đàn ông phải vậy này", "mình là con gái phải nuốm kia..." phần lớn khó khăn, xô bồ trong cuộc sống, sự chân thành trong tâm người....nhiều...còn nhiều...để rồi tìm trở về bên cạnh nhau vẫn chính là "chính mình, sự bình yên". Sự bình yên, thấu hiểu và thuộc nhau bây giờ quan trọng hơn tất cả.

Vậy đó, "tình yêu lâu năm" lắp thêm tình yêu thương thật xứng đáng trân trọng. Trang bị tình yêu nhưng con bạn ta không dễ gì mà có được...