THẦY ƠI EM YÊU ANH TRUYỆN

Mân Huyên nghe Diệp Hoan nói vậy ngay tức thì suy bốn một chút, kế tiếp coi đi coi lại khúc phim cô cô bé sinh trốn dưới bàn tỏ tình với thầy giáo.

Bạn đang xem: Thầy ơi em yêu anh truyện

Vừa coi cô vừa tưởng tượng mình với thầy Lục cũng y hệt như trong phim vậy. Vừa nghĩ Mân Huyên vừa mỉm cười ngọt ngào.Diệp Hoan nhận thấy Mân Huyên mỉm cười tự đỏ mặt do vậy liền khẽ mỉm cười lên tiếng: "Cậu đang nghĩ gì mà vui thế? Còn đỏ khía cạnh nữa!"Mân Huyên chuyển tay va vào má: "Mặt mình đỏ lắm sao?"Diệp Hoan đồng ý rồi ráng ý ghẹo Mân Huyên: "Có phải... Cậu vẫn nghĩ mang đến cậu với thầy Lục kiểu như hai diễn viên bao gồm trong phim không?""Không có!" - Mân Huyên kiêng né ánh mắt của Diệp Hoan.Thứ hai đầu tuần tiết đầu tiên là ngày tiết toán học, nhưng chưa tới giờ vào lớp cần mọi tín đồ vẫn đã nhốn nháo nói chuyện với nhau."Em thích thầy!" Diệp Hoan cầm cây bút lông red color viết lớn cha chữ lên một tờ giấy đôi ngừng liền đưa mang lại Mân Huyên."Diệp Hoan, bản thân thấy sao sao ấy, lỡ thầy Lục thiệt sự lôi mình ra ngoài thì làm vậy nào?""Cố lên, cậu phải làm thầy ấy chú ý đến cậu mẫu đã. Tin mình đi... Chắc chắn là thầy Lục sẽ không còn làm vậy đâu!" - Diệp Hoan khích lệ cô.Tiếng chuông reo đánh tiếng giờ vào lớp, Mân Huyên bị Diệp Hoan đẩy đi lên: "Cậu cấp tốc lên đó đi, thầy ấy sắp vào rồi."Nhìn bao bọc lớp, nhân lúc đồng đội không để Mân Huyên núm tờ giấy tăng trưởng trốn dưới bàn giáo viên như theo kế hoạch. Lục thiếu thốn Thần bước vào lớp, các bạn học sinh vùng lên chào anh. Đến khi điểm danh chú ý xuống lớp anh thấy một chỗ vắng người.Anh chậm chạp đứng trực tiếp người, sắc đẹp mặt trầm xuống rồi hỏi: "Bạn học tập Lăng Mân Huyên lúc này không đi học sao?" - Anh hỏi.Mân Huyên ngồi phía bên dưới nhìn đôi chân dài của anh. Nghe anh nói đến tên bản thân tim cô đập loạn ko ngừng. Lúc này cô thiệt sự hối hận hận do nghe theo planer của Diệp Hoan."Bạn ấy mới vừa rồi còn làm việc đây, chắc bạn ấy đi ra phía bên ngoài rồi ạ!" - Một bạn gái nóiDiệp Hoan mím môi, trong tâm địa đang cầu ao ước cho Mân Huyên thuận tiện tỏ tình, và muốn thầy Lục sẽ dịu dàng êm ả như cô giáo trong phim, còn nếu như không Mân Huyên sẽ chém cô mất."Được rồi, lúc này tôi sẽ không còn kiểm tra bài, chúng ta mở sách ra họ qua bài bác mới luôn." - Lục thiếu thốn thần nói.Mân Huyên nghe thấy giờ lật sách bên trên đỉnh đầu,lấy hết quả cảm đưa tay nuốm nhẹ phần ống quần Anh.Lục thiếu Thần đang thế cuốn sách giáo khoa toán, cảm nhận được ai níu ống quần anh, anh cúi khía cạnh xuống nhìn. Thấy cô học tập sinh bé dại ngồi dưới bàn, anh kinh ngạc nhíu nhì hàng chân mày lại. Cô gái này ngồi dưới bàn cô giáo làm gì?Anh ngẩng mặt lên nói với lớp: "Các bạn làm hết mấy bài xích tập nghỉ ngơi trang 109 đi, lát nữa tôi vẫn giảng sau."Cả lớp chăm chú làm bài xích không để ý về phía bàn giáo viên, chỉ cỏ một mình Diệp Hoan lén nhìn.Một lần nữa Lục thiếu Thần cúi bạn nhìn cô. Ánh mắt của anh ấy lạnh lùng, không chút cảm xúc, cứ quan sát Mân Huyên như thế lại khiến mặt cô lạnh bừng. Mân Huyên nuốt nước bọt bong bóng giờ, cô lần chần nên giải thích thế nào, sực nhớ mang đến tờ giấy trong tay, cô chỉ dẫn trước mặt anh."Em thích thầy." ba chữ cụ thể đỏ chót đập vào đôi mắt anh.Bỗng nhiên hồ hết thứ như hoàn thành lại trong chớp mắt. Tim Mân Huyên lập tức đập lỡ một nhịp, hồi hộp quan sát anh. Không biết...có bị đuổi ra phía bên ngoài không? Lời đã và đang nói rồi, Mân Huyên gồm chút xấu hổ không thôi.Lục thiếu hụt Thần quan sát cô thêm 1 cái. Ánh mắt lạnh, còn thêm vài phần khiển trách.Mân Huyên run lên, không dám nhìn anh nữa rồi cúi đầu vờ vịt không thấy.Lục thiếu thốn Thần chú ý cả lớp đang triệu tập làm bài xích tập, anh cầm cố ý làm cho rơi cuốn sách trên tay xuống khu đất rồi cúi người xuống nhặt.Thôi rồi, tiêu rồi! Mân Huyên nhìn cuốn sách rớt xuống trước phương diện cô, kế tiếp từ từ nhận thấy khuôn mặt rất đẹp trai của thầy Lục gần kề."Em... Lát nữa cuối tiếng lên văn phòng gặp tôi."Giọng nói khàn khàn, thanh âm hết sức nhẹ nhàng, cuối cùng còn liếc dịu cô một cái, khiến cô cảm giác như bị mèo cào. Ko thấy đau, mà lại là cơ tê. Cô chú ý tờ giấy vào tay, chán nản, thất vọng muốn vò đầu. Cô tỏ tình mà loại người này sẽ không thấy thật hay là vờ vịt không thấy vậy.Lục thiếu thốn Thần giảng bài cho tất cả lớp, thỉnh thoảng anh liếc mắt nhìn cô gái nhỏ tuổi đang ngủ gật bên dưới bàn. Ko biết suy nghĩ gì anh lại cảm thấy bí quyết tỏ tình cùng kiểu ngủ gật của cô bao gồm chút xứng đáng yêu. Anh cấm đoán mình để ý đến lung tung, liền kiểm soát và điều chỉnh lại cảm xúc, tráng lệ giảng bài bác tiếp.Đúng như lời Diệp Hoan nói, thầy Lục ko lôi cô ra ngoài.

Xem thêm: Review Kem Chống Nắng Sjm Medical Dành Cho Da Gì ? Review Kem Chống Nắng Sjm Medical Có Tốt Không

Nguyên ngày tiết học, thầy ấy cứ say sưa giảng bài bác cho chúng ta học ko thèm quan tâm đến cô một lần nào. Mân Huyên buồn chán ngủ hết tiết học.Hết máu toán, sau khi Lục thiếu thốn Thần tránh đi, cả lớp ùa ra ngoài tập thể dục giữa giờ. Diệp Hoan chạy lên bàn giáo viên. Mân Huyên chui ra, ngồi xuống ghế gia sư mặt xìu xuống."Huyên Huyên, sao rồi, cậu tỏ tình cùng với thầy Lục ráng nào? Thấy Lục nói gì?" - Diệp Hoan rối rít hỏi. Bây giờ Mân Huyên mới bao gồm phản ứng: "Tỏ tình rồi, thầy ấy coi như không thấy, nói đúng hơn là bơ mình." Giọng điệu bi phẫn, nhìn gương mặt của Mân Huyên khiến Diệp Hoan sững sờ, xém chút mỉm cười ra tiếng: "Mới bị thầy ấy lơ thôi nhưng đã cảm thấy tủi thân rồi hả? Cả đống đàn bà sinh vào trường cùng thích thầy Lục đấy. Nếu hiện giờ cậu bỏ cuộc thì vẫn còn đó kịp."Mân Huyên thở dài trả lời yếu xìu: "Ờ, rất may là mình không bị thầy ấy lôi ra ngoài, thầy ấy chỉ kề tiếp giáp mặt mình nói một câu thôi.""Câu gì thế? bao gồm phải thầy ấy nói cảm cồn không?"Mân Huyên từ chối đi xuống khu vực ngồi của bản thân mình rồi nói: "Thầy ấy nói mình cuối giờ đồng hồ lên văn phòng gặp thầy ấy!""Hả, thiệt sao?" - Diệp Hoan ngồi xuống cạnh Mân Huyên rồi nói tiếp: "Thôi cậu đừng bi đát nữa, thầy ấy già rồi không phù hợp với cậu đâu. Huyên Huyên của chính mình xinh đẹp bởi thế trong phần trong trường cũng có đầy fan thích mà. À! thời gian nãy Trọng Tín bàn bên dưới hỏi mình cậu đi đâu rồi, mình ko biết trả lời sao luôn.""Mình suy nghĩ kĩ rồi, không bỏ cuộc đâu. Cái gì mà Lăng Mân Huyên này đã thích thì phải có cho bằng được. Chờ này mà xem, không bằng cách này cũng bởi khác mình vẫn tán đổ được thầy ấy!" - Mân Huyên quyết vai trung phong nói."Vậy bản thân ủng hộ cậu, vắt lên!"Đến cuối tiếng Mân Huyên lên văn phòng gặp gỡ thầy Lục.Tất cả những thầy cô khác đã và đang về chỉ từ một mình Lục thiếu thốn Thần ngồi chú ý cô phụ nữ sinh sẽ đứng trước mặt.Anh chú ý cô từ trên đầu đến mang đến chân, quan sát đôi giầy cao gót với đôi người mẫu thẳng tấp của cô, váy đồng phục của ngôi trường này coi ra rất hợp với cô. Anh chưa bao giờ nhìn kĩ hay để ý một học trò nữ nào. Nhìn cô một thời điểm anh chột dạ liền chuyển mắt sang hướng khác rồi new lên tiếng."Em tuổi còn nhỏ, nỗ lực mà học hành cho giỏi vào. Môn toán của tôi em hết sức yếu, năm nay thi giỏi nghiệp rồi nhưng em còn tứ tưởng yêu đương như thế sẽ ảnh hưởng đến việc học. Tôi là cô giáo của em, tôi mong muốn em cố gắng học giỏi môn toán chứ không hy vọng em thích tôi." - Lục thiếu thốn Thần nghiêm giọng như sẽ giáo huấn cô học tập trò nhỏ. "Thích thầy với học giỏi là hai vấn đề khác nhau, em hoàn toàn có thể vừa say mê thầy vừa học tốt được mà. Em học dở hay là không đậu xuất sắc nghiệp thì có làm sao đâu, xã hội bây chừ vẫn hoàn toàn có thể làm những bài toán khác kiếm tiền được mà, đâu cứ độc nhất thiết cần học tốt này kia. Chị em em nói phụ nữ không nên học xuất sắc lắm đâu, chỉ cần xinh đẹp và lấy được một người ông xã giàu là được rồi." - Mân Huyên khôn cùng ghét dòng kiểu rỉ tai như thầy Lục, cô liền lên tiếng phản bác.Mấy năm đi giảng dạy, lần trước tiên Lục thiếu thốn Thần gặp một học tập trò cứng đầu bao biện lại như cô."Mẹ em nói bởi vậy sao?" - anh hỏi trái lại cô.Lúc này Mân Huyên bắt đầu sực nhận biết cô nói hơi lố rồi. Mặc dù là chị em cô nói như vậy nhưng nếu bây giờ thầy ấy mời phụ huynh lên thì cô chết chắc. Mân Huyên lặng ngắt không nói nữa."Ngày mai em mời cha mẹ của em lên gặp mặt tôi. Còn bây chừ thì em về đi."Nói xong anh đứng dậy cầm ca táp rời khỏi ngoài. Mân Huyên rối rít đi theo sau. "Thầy ơi, ba bà mẹ em bây giờ đi du ngoạn hết rồi nên ngày mai chắc sẽ không còn đến gặp mặt thầy được ạ.""Vậy lúc nào ba chị em em về thì em mời bọn họ lên gặp mặt tôi."Diệp Hoan ngóng Mân Huyên ngơi nghỉ ngoài, thấy cô ra liền đi theo sau."Mân Huyên... Cậu nói gì nhưng mà để thầy Lục mời phụ huynh luôn luôn vậy?"Mân Huyên thở lâu năm mặt nhăn nhó: "Chắc cơ hội nãy mình bị điên rồi mới dám nói với thầy ấy như thế. Giờ đồng hồ thì hay rồi, cái miệng làm hại dòng thân."Hai cô gái vừa đi vừa trò chuyện cho tới bãi đỗ xe.Buổi về tối Mân Huyên bưng dĩa bánh