Thơ tình yêu của xuân quỳnh

Xuân Quỳnh (1942-1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, vốn là diễn viên múa từ thời điểm năm 13 tuổi, tất cả thơ đăng báo năm 19 tuổi, trở nên nhà thơ chuyên nghiệp sau khi qua lớp bồi dưỡng những người dân viết văn trẻ con khoá trước tiên của Hội đơn vị Văn nước ta (1962-1964). Xuân Quỳnh được xem như là nhà thơ nữ bậc nhất của nửa cuối thế kỷ 20.

Bạn đang xem: Thơ tình yêu của xuân quỳnh

Thơ Xuân Quỳnh phía nội, rất trung tâm trạng cá thể nhưng ko là sản phẩm công nghệ tháp ngà xa rời đời sống. Thơ bà là cuộc sống đích thực, cuộc sống của bà một trong những năm tổ quốc còn chia cắt, còn chiến tranh, còn nghèo, còn gian khổ, là số đông lo toan con cái, cơm trắng nước, cửa nhà của một bạn phụ nữ, người thiếu phụ làm thơ thường xuyên ngược xuôi trên các ngả mặt đường bom đạn. Xuân Quỳnh không tạo nên sự thơ, không sản xuất câu chữ nhưng mà chỉ viết như nói lại hồ hết gì bà vẫn sống, đã trải. Nét riêng của Xuân Quỳnh so với vắt hệ bên thơ hiện đại cùng thời chính là ở kỹ lưỡng nội trung ương đó.

Thơ Xuân Quỳnh là thơ mang tâm trạng, dung dị, đơn giản và nhiều màu sắc trong cả tình yêu với cuộc sống. Hôm nay, sau những bài xích thơ hay nhất của Xuân Diệu trước đó, mời chúng ta cùng nhìn qua và thưởng thức những vần thơ hay độc nhất vô nhị của cô bé nhà thơ Xuân Quỳnh. Tuy ngoài những áng thơ được xem là hay độc nhất vô nhị trong sự nghiệp làm cho thơ này, Xuân Quỳnh cũng còn không hề ít những bài thơ giỏi khác đã từng đi sâu vào lòng của công ty đọc, nhưng tôi đã đăng bọn chúng trong một chùm thơ khác. Còn tức thì bây giờ, mời chúng ta cùng mang đến với 10 bài xích thơ Xuân Quỳnh rất nổi bật và xuất xắc nhất, tuyển tập đầy đủ áng thơ tình rực rỡ nhất ở trong phòng thơ Xuân Quỳnh.

Xem thêm: Background Có Chắc Yêu Là Đây ", Background Có Chắc Yêu Là Đây

*

1, từ Hát

Chả dại dột gì em mong nó bằng vàngTrái tim em, anh đã có lần biết đấyAnh là người coi hay của cảiNên nếu nên anh phân phối nó đi ngay

Em cũng không ý muốn nó giống mặt trờiVì đang tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại bản thân anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa bí quyết với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống đông đảo hồng ước đã chếtBiết rước lại hồ hết gì đang mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu thương tin

Em về bên đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát đều điều anh mơ ướcBiết xúc động qua không ít nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang với đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em sợ hãi trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập đều điều quan trọng nóiTrái tim đập cảm giác cồn cào cơn đóiNgọn lửa như thế nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà huyết thịt, đời thường ai chẳng cóCũng xong đập lúc cuộc đời không hề nữaNhưng biết yêu thương anh cả khi bị tiêu diệt đi rồi

2, Sóng

Dữ dội với dịu êmỒn ào với lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng đưa ra tận bể

Ôi nhỏ sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gióGió bước đầu từ đâu?Em cũng đo đắn nữaKhi như thế nào ta yêu thương nhau

Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi bé sóng ghi nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ cho anhCả vào mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi làm sao em cũng nghĩHướng về anh – một phương

Ở ko kể kia đại dươngTrăm nghìn bé sóng đóCon như thế nào chẳng cho tới bờDù muôn vời bí quyết trở

Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển khơi kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa

Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển khủng tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ

3, Thuyền Và Biển

Em sẽ kể anh ngheChuyện phi thuyền và biển:

“Từ ngày như thế nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền những khát vọngVà tình đại dương bao laThuyền đi hoài ko mỏiBiển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền khô từBiển như cô nàng nhỏThầm thì gửi trọng tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng gồm khi vô cớBiển ào ạt xô thuyền(Vì tình yêu muôn thuởCó khi nào đứng yên?)

Chỉ có thuyền new hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp gỡ nhauBiển bạc bẽo đầu yêu quý nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ với sóng gió“

Nếu bắt buộc cách xa anhEm chỉ còn bão tố

4, hoa cỏ May

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.Tên bản thân ai call sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng cất cánh đi cùng với gió,Lòng như trời biếc thời gian nguyên sơ.Đắng cay nhờ cất hộ lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi loại theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy cây cỏ mayÁo em sơ sểnh cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu sắc khói,Ai biết lòng anh bao gồm đổi thay?

5, Nói cùng Anh

Em biết đây là điều đã cũChuyện tình yêu, đặc biệt gì đâu:Sự đính thêm bó giữa hai bạn xa lạNỗi vui bi thiết đem share cùng nhau

Em đâu dám nghĩ rằng vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm khổ sở tưởng như vô tậnBỗng tất cả ngày thay thế sửa chữa một niềm vui

Điều lúc này ta nói, ngày maiNgười dị kì nói lời yêu thuở trướcĐời sinh sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng tất cả gì quan trọng đặc biệt lắm đâuNhư không gian như màu xanh da trời lá cỏNhiều đến hơn cả tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng béo mênh mang

Nhưng lúc này anh ở mặt emNiềm vui mừng rơn trong ta là tất cả thậtNhư cái áo bên trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi khi đi xaTình anh so với em là xứ sởLà láng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằn

Đấy tình yêu, em mong nói thuộc anh:Nguồn nơi bắt đầu của vô vàn khát vọngLòng tốt để gia hạn sự sốngCho con fan thực sự người hơn