Tình yêu là gì

Tôi tưởng mình đã biết tình yêu là gì, nhưng mà tôi vẫn lầm. Ở đời, bao gồm khái niệm chỉ mãi là khái niệm, cho tới khi chúng ta phải trải nghiệm. Tình yêu cũng ko ngoại lệ. Với đại dịch chính là cơn bão tố, một cái sân khấu thực tế nhất và là vở diễn sống động nhất để tôi gồm cuộc trải nghiệm trung thực nhất, mà ở kia tôi đang biết tình yêu là gì.

Suy mang đến cùng, đời sống là 1 trong những vở kịch vĩ đại, với số lượng diễn viên lớn tưởng của một đạo diễn béo phì nhất sở hữu tên Đấng tạo ra hóa.

Bạn đang xem: Tình yêu là gì

Cuộc sống, nếu như vẫn mãi là một dòng sông êm ả, các bạn và những người dân thân yêu đang thuộc ở trên phi thuyền êm trôi, bạn sẽ mãi chỉ ôm mọi khái niệm. Chúng ta yêu phần đông đứa con của người tiêu dùng đấy, người vợ dấu yêu của khách hàng nữa. Và bà bầu già của doanh nghiệp đấy. Dĩ nhiên rồi! Đó là tình thân mà, bao gồm gì khó khăn hiểu đâu. Hãy khoan! Đó chỉ nên khái niệm, đó là thứ tình yêu chưa hoàn hảo, cho tới khi cơn bùng phát dịch thứ tứ ập đến. 

Nó không giống hệt như chiến tranh, không khói lửa, ko đạn xé gầm trời nhằm ta phải lo âu núp trong số những hầm trú ẩn. Cơ mà trong ta bắt đầu nhói lên cái cảm giác mà ta dần nhận biết nó rất rõ ràng cho cái khái niệm ta lo cho những người khác, sống vị nguời khác là như vậy nào. 

Tôi biết các bạn cũng vậy mà! bọn họ lo cho bọn trẻ còn nhiều hơn là bạn dạng thân bọn chúng ta, trước cơn dịch ác quái, cùng phần đa tin tức và hầu như số liệu ngày càng xấu đi. Bọn họ lo cho người mẹ già “như chuối chín cây”, trước cơn gió đại dịch vẫn ào ào xung quanh kia. Bà mẹ làm sao rất có thể chống chọi đây? bọn họ lo cho người thân yêu thương còn hơn phiên bản thân chúng ta.

Rồi trái tim của một người phụ vương trong tôi cũng rã thành từng mảnh khi bao gồm người phụ vương kia đang cố hết sức để chở bình oxy qua chốt kiểm dịch nhưng mà cũng không cứu giúp được nam nhi mình. Cùng lòng tôi như quặn nhức từng khúc ruột, khi tín đồ con ấy quan trọng cứu được mẹ già. 

*

 Một tác phẩm trong cỗ tranh ký kết họa sinh hoạt, cảm tình của người tp sài gòn giữa đại dịch của họa sỹ Lê Sa Long.

Có số đông đêm không khuya, trăng chưa khuyết, nhìn xuống nhỏ phố vắng ngắt một bí quyết lạ thường, tôi đột nhiên nhớ mang lại một bài hát của Trịnh Công Sơn: “Khi bước đi ta về tối khuya nhìn đường phố. Thành phố hoang vu như một lượt qua cuộc tình...”.

Ôi! dòng thành phố yêu mến mà tôi đã sống, đã thật sự hoang vu, ko phải qua 1 cuộc tình, mà là cơn đại dịch kế hoạch sử. Đâu rồi những gánh mặt hàng rong, hầu hết lời rao đêm, hầu hết hàng cửa hàng tấp nập đông vui. Tôi chợt nhận biết có một vật dụng tình yêu không giống nữa. Tôi yêu thương xiết bao những con đường, rất nhiều cảnh đời, đa số phận người nơi mảnh đất tôi đã sống. Chúng ta gọi chính là quê hương, nhưng chúng ta đâu có biết cái xúc cảm khi quê nhà đang đau, đang bệnh dịch nó như thế nào. Cho tới khi tôi và bạn nhìn xuống những bé đường vắng tanh không một trơn người, dù không một tiếng súng, tiếng bom rơi.

Đại dịch thiệt sự mang lại ta cái cảm xúc thật kỳ lạ: đối lập với nỗi lo ngại trong thinh lặng tuy thế cũng từ bỏ đó, mọi giá trị bình thường nhất hốt nhiên trở đề nghị quý giá chỉ hơn lúc nào hết. Với tình yêu đột nhiên hiện ra, rõ mồn một như ánh trăng rằm mà lại ta chưa bao giờ cảm nhấn được: ta yêu những người dân thân của ta hơn ngàn lần mức bình thường. Ta yêu thương đồng bào, đồng loại. Ta như đau thuộc nỗi nhức của một người phụ thân mất con, một bạn con mất mẹ, một người bà xã mất chồng…Ta yêu thương những bé đường, yêu hầu hết gánh sản phẩm rong, phố xá sôi động đông vui một ngày bỗng nhiên cô quạnh. Yêu rộng ngàn lần thời gian bình thường.

Rồi bỗng nhiên ta nhớ... Hớt tóc cội me kinh khủng.

Trận đại dịch này không chỉ là nhắc lại mang đến tôi bài học vốn chưa bao giờ xưa cũ: đời fan thật ao ước manh như ngọn nến vào gió, nhưng mà nó còn giáng mang lại tôi một “cú tát” trời giáng, buộc tôi phải nhìn nhận lại: chớ coi thường các cái bình thường, vì có những lúc nào đó nó vẫn trở thành... Phi thường.

Xem thêm: Anh Chúc Anh Hạnh Phúc Bên Người Anh Yêu, Em Chúc Anh Hạnh Phúc Bên Người Anh Đã Chọn

Thật khác người nếu như lúc đó ai tìm cho tôi một... Tiệm hớt tóc nơi bắt đầu me. Khi cơ mà đã hơn bố tháng, mẫu đầu tóc của tôi chẳng khác nào của gã thổ dân Amazon. Vậy mà lại trước đại dịch, lúc ngang qua ông già hớt tóc gốc me, tôi không thèm để ý. Một các cụ sống yên tâm dưới một gốc me xanh. Yên tâm và chấp nhận, khoác cho cái đời cuồn cuộn ko kể kia.Tôi còn lâu lắm new được như cụ...

Thật là khác người nếu như lúc ấy, ai để online nhà hàng cho tôi một... Cam kết khoai lang! đông đảo ngày giãn phương pháp dài lê thê, thiên nhiên thèm khoai lang, nhưng lại lần nào cũng khá được báo là... Tạm không còn hàng! đa số củ khoai lang ấy, trước kìa đi ẩm thực tôi nào tất cả để ý.

Thời bao cấp, rất nhiều củ khoai lang mẹ mới luộc sương thơm nghi ngút. Tôi lưu giữ vị ngọt của một thời khó khăn tuy thế đầy tình người.

Trong cơn bão tố đại dịch ấy, lần đầu tiên tôi biết sự cao quý, đức hy sinh và hình ảnh rõ nét duy nhất của thứ tình yêu cao vợi mà tôi thường hay nghe xuất xắc đọc một trong những quyển sách của những vị thầy: yêu thương kẻ khác như yêu chính bản thân mình.

Đại dịch đã khiến cho chiếc xe hoài bão chậm lại. Như con tàu đang tả tơi các cánh buồm, nên dừng địa điểm khúc sông tĩnh lặng. Tôi nhớ một thời tuổi thơ được ông lão hớt tóc dưới gốc me, râm ran giờ đồng hồ ve mùa hè. Tôi nhớ đa số củ khoai lang một thời gian khó nhưng và ngọt ngào một tình yêu nặng nề quên.

Chúng ta đang sinh sống trong 1 thời đại siêu technology và đầy những ước mơ cùng vật chất bủa vây. Với rồi khi nhỏ virus xuất hiện, ta được học lại bài học kinh nghiệm tình yêu thương là gì, một danh từ nhưng mà trong cuộc sống hối hả và dành hết thời gian hiện tại, nó chỉ là 1 trong khái niệm như hàng ngàn khái niệm khác mà chúng ta không đủ thời hạn để kịp biết nó là gì.

Một đứa trẻ đề nghị tình yêu để lớn. Tình yêu với bọn chúng là nhu cầu. Tuổi trẻ mong ước tình yêu. Bọn họ trao tình thân chỉ để nhận lại. Và khi tình yêu được cho đi mà không mong muốn nhận lại: bạn đã thực sự trưởng thành. Đó là đỉnh cao của tình yêu.

Trong cơn lốc tố đại dịch ấy, lần đầu tiên tôi biết sự cao quý, đức quyết tử và hình hình ảnh rõ nét duy nhất của đồ vật tình yêu cao vợi mà tôi thường hay nghe giỏi đọc một trong những quyển sách của các vị thầy: yêu thương kẻ khác như yêu chính bản thân mình. Đó là đội ngũ phần nhiều y bác sĩ, điều dưỡng của các trung trung khu điều trị và cấp cho cứu tại các bệnh viện, những trung trung ương y tế. Họ thật sự là phần đa thiên thần không cánh thân đời thực. Gồm đọc nghìn lần lời thề Hippocrates cũng không bởi sự trải nghiệm mà họ đã sở hữu trong những tháng ngày vừa qua. 

Khi các bạn biết một sản phẩm tình yêu vô điều kiện, tình yêu mang đến đi mà lại không có nhu cầu nhận lại, bạn đã bước tới được một mức thang cao vời của tình yêu. 

Nhưng hãy còn một nút thang cuối cùng: đó là sự kính yêu một kẻ lạ lẫm khác như yêu thương chính phiên bản thân bạn. Bằng phương pháp nào? bằng cách hãy làm cho cho niềm hạnh phúc và những đứa con ngoan hiền, thành đạt của doanh nghiệp vô hình trên mạng làng hội. Vì điều đó sẽ làm cho những người mẹ không may mắn sẽ thôi sút đau khổ, những người cha khổ sở sẽ bớt bi lụy đau, những người dân con mất chị em sẽ vơi đi niềm yêu thương nhớ…

Tình yêu là gì ư? Không dễ dàng và đơn giản là chúng ta yêu thương những người thân của bạn: bạn yêu, người vợ, đa số đứa con, bố mẹ già của bạn... Mà chúng ta phải còn quan sát khắp thông thường quanh chúng ta với niềm thấu cảm và chia sẻ với những người không được suôn sẻ như chúng ta nữa, bằng sự thắng lợi nỗi mơ ước được tín đồ khác chiêm ngưỡng và ngắm nhìn sự thành công và hạnh phúc của bạn. 

Lúc đó, xin chúc mừng! Bạn đã có được cái tự bi mà Đức đam mê Ca, Chúa Jesus và các vị thầy đi qua địa ước này từng nói đến: Phật Tánh - Thượng Đế - Chúa Trời ngự bên trong bạn vậy.