Truyện ngắn yêu đơn phương

Rồi phần lớn chuyện cũng trở thành qua. Em biết thế. Rồi cơn say này cũng mau lẹ qua đi. Rồi anh cùng em cũng biến thành là anh em tốt, hay ít ra ra cũng là bạn tốt.Rồi sẽ sở hữu ngày nhớ lại… Em vẫn mỉm cười, bởi vì đã có lúc em quý anh… hơn hết một bạn bạn.

Bạn đang xem: Truyện ngắn yêu đơn phương


Cách phía trên không lâu, em từng tuyên cha hùng hồn rằng mình sẽ không còn “đơn phương” bất kể ai. Cái xúc cảm đơn phương ấy, vừa ai oán tủi vừa cô đơn, em không thích.

Em không muốn tự bản thân cười, tự mình vui, tự mình nhen team hi vọng. Rồi cũng tự mình dập tắt mong muốn mà mình đang nuôi dưỡng. Chỉ vì em “lỡ” solo phương anh.

Kể ra thì đơn phương anh, gốc rễ cũng là lỗi của em. Bởi em tốt mộng tưởng, xuất xắc yếu mến, cũng dễ dàng mềm lòng với những người khác. Chắc vày đã thọ em không bắt gặp được một người có thể làm em dễ chịu và thoải mái chuyện trò, thoải mái cười vui và nghịch nghịch.

Kể ra thì bảo là “đơn phương” thì tương đối quá. Chắc hẳn rằng chỉ “say nắng”. Ừ anh, chỉ với say nắng nóng thôi anh ạ.

Bạn bảo với em rằng: “Để mọi câu hỏi thuận theo ý trời”. Em ko thích. đề cập ra thì hoàn toàn có thể anh nhận định rằng em hỗn, nhưng cụ thể là ý trời và ý của em chưa lúc nào trùng khớp nhau. Em có thể thành công trong vô số nhiều việc, nhưng chuyện yêu đương thì lúc nào thì cũng lận đận. Em khóc nhiều hơn cười, hạnh phúc thấp hơn đau khổ. Vậy phải lần này, em sẽ tuân theo ý em.

*

Bạn bảo em rằng bắt buộc để tình cảm của bản thân mình phát triển từ bỏ nhiên. Đừng đống bó hay nghiền uổng chi tội nghiệp. “Ép dầu nghiền mỡ, chứ ai nỡ nghiền duyên”. Anh nhỉ? Ừ thì em sẽ để cảm giác của em tự nhiên và thoải mái nhất gồm thể…

Là nhằm em say nắng nóng anh vài ngày, vài giờ, xuất xắc chỉ vài phút của được.

Là cho em thả trôi cảm giác của mình vài hôm thôi, mang đến nó rong ruổi thỏa thích, rồi nó đang tự xoay về.

Xem thêm:

Là mang đến em mơ mộng một chút ít nữa. Rồi thì lúc này sẽ cũng là hiện tại, không hơn không kém.

Cảm giác yêu thích một tín đồ mà ko cần tại sao gì. Trái thật cũng khá thú vị.

Rõ ràng thì em biết trước hiệu quả của vấn đề nếu gồm thích anh thì vụ việc sẽ đi về đâu. Em biết hết. Bao bọc anh luôn có khá nhiều người. Còn em, chắn chắn chỉ bởi hạt cát. Gồm cũng được, mà lại thiếu cũng không sao. Cuộc sống thường ngày vốn dĩ là vậy mà. Người thương nhiều hơn nữa sẽ luôn nhận phần khổ hơn về mình.

Rồi những chuyện cũng biến thành qua. Em biết thế.

Rồi cơn say này cũng lập cập qua đi.

Rồi anh với em cũng biến thành là anh em tốt, hay chí ít ra cũng là bạn tốt.

Rồi sẽ sở hữu ngày lưu giữ lại… Em đang mỉm cười, do đã có lúc em quý anh… hơn hết một người bạn.

P/s: nếu anh gọi được phần nhiều dòng này. Em tin rằng anh sẽ không biết, fan em thích 1-1 phương – đó là anh!