Tuyệt Sắc Yêu Phi Phần 2

You are here

Trang nhà » Tuyệt sắc Yêu Phi » Tuyệt dung nhan Yêu Phi - Quyển 2 - Phần 2 » Tuyệt sắc Yêu Phi - Quyển 2 - Chương 116

lớn view this video please enable JavaScript, and consider upgrading to lớn a web browser that supports HTML5 video


Tuyệt sắc Yêu PhiQuyển 2 - Chương 116: Đế è tiên tửw3bookmarks.com.com

*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy ngôn từ chương, vui mắt bật chế độ hiện hình ảnh của trình phê duyệt để đọc.

Bạn đang xem: Tuyệt sắc yêu phi phần 2

*

Tên khốn Gia cát Phụng Thiên (Sr vày ta bức xúc: v)

Đồ án cửa gỗ phụng hoàng được tự khắc tinh xảo toàn cục khép lại tuy thế cũng ko kín, còn giữ một tia khe hở. Mùi nhàn rỗi nhạt giống hệt như mùi lan cất cánh vào chóp mũi, làm cho người ta mừng rỡ thoải mái, ý thức thích mà chỉ dẫn tán thưởng.

Đại Tế Ti này trong thời gian ngày thường phần nhiều không đề phòng do vậy sao? tốt là hắn rất chắn chắn chắc đáng tin tưởng của bản thân, không tồn tại người nào dám kiêu dũng xâm nhập thần điện?

Nhăn nhíu mi, một tia nghi ngờ từ vào trái tim trào ra, bàn tay mềm của Vân phát âm Nguyệt đặt lên bệ cửa ngõ sổ, đụng tác mong mỏi kéo cửa ngõ gỗ ra, thân mình quá mức thuận lợi tiếp cận nhưng mà tìm cách đi vào.

Bên trong chính xác chỉ gồm tiếng thay đổi của một người, thanh âm vững vàng, hẳn là đã ngủ, tứ phía tường rất là yên tĩnh, nhưng ngần ngừ vì sao, Vân đọc Nguyệt lại cảm giác trong bầu không khí động bít một tia quỷ dị, sẽ tính quay về phủ, cơ mà thế nào thì cũng không cam lòng, đến cũng đã đến, cứ quay trở lại như vậy, nuối tiếc lắm thôi!

Cắn môi, vào khoảng thời hạn ngắn, Vân gọi Nguyệt bước đầu do dự!

“Ha ha... Vân hiểu Nguyệt không sợ hãi trời không sợ hãi đất cũng có thời điểm vày dự như thế sao? nếu tới, lập tức vào đi, ta chờ phụ nữ đã thọ rồi!”

Đột nhiên, tiếng mỉm cười khẽ như giờ đồng hồ nước suối vào suốt trong sáng từ trong năng lượng điện truyền ra, một giọng nam đầy niềm tin dễ nghe thuộc ý mỉm cười trêu chọc, có tác dụng mặt của Vân đọc Nguyệt có chút ửng đỏ, trong tâm địa dâng lên nồng đậm phòng bị thuộc kinh ngạc:

‘Hắn biết mình, độc nhất vô nhị định khảo sát qua mình, vì sao vậy chứ?’

“Mời vào, ta đối với nàng, không tồn tại ác ý!”

Phảng phất vẫn biết ý nghĩa trong lòng Vân phát âm Nguyệt, thân lời của nam giới tử ý cười cợt càng đậm.

“Két...”

Một tiếng, cửa gỗ rất nặng đột nhiên tự mở ra, cổ mùi dễ dàng ngửi ngày càng thấy nồng nặc lên kia.

Chậm rãi cần sử dụng công lực toàn thân đảm bảo yếu huyệt quanh thân, nâng tay vứt khăn khía cạnh màu black trên phương diện đi, Vân phát âm Nguyệt mỉm cười, bước vào trong điện, cửa phía sau nháy mắt đóng góp lại.

Điện không có cầm đèn, tuy vậy lại không tối, bên trên vách tường bốn phía màu sắc trắng, được bao bọc rất các long nhãn dạ minh châu lớn, lóe lên ánh sáng nhạt color ngân bạch, mờ mờ ảo ảo.

Vân phát âm Nguyệt nhìn chung quanh nàng, bố trí rất 1-1 giản, ngoại thất to bởi vậy chỉ bao gồm một chiếc bàn đơn giản nhưng mà không mất đẹp tươi quý giá, hai hàng giá bán sách, một chiếc tủ sách, một cây bầy tranh cùng một cái giường êm da lông màu trắng, trên bàn gồm một bình hoa béo rất xinh đẹp, phía bên trong vừa mới cắm loại hoa màu đá quý được thấy nghỉ ngơi trong hoa viên.

Chính là bên trên tường đối lập với nữ có một cửa ngõ gỗ màu trắng chạm rỗng Phượng Hoàng màu quà như cách bạn Nhật thời hiện đại hay làm, tinh xảo rất kỳ. Màu xoàn cùng white color hoàn mĩ dung phù hợp như thế, làm Vân gọi Nguyệt kinh thán ko thôi, một gian gần ngoại thất, cũng rất có thể thấy được người chủ nơi này là phi thường để ý đến unique sinh hoạt, trong trái tim tò mò ngày, càng đậm!

Chậm rãi dời mang lại trước cửa, bàn tay mượt của Vân hiểu Nguyệt khẽ đẩy, cửa ngõ trượt ra, dõi mắt nhìn lại, ko khỏi chợt ngẩn ra, không hẳn là cũng chính vì không gian vĩ đại, mà lại là vì, phòng này, bố trí thật thừa đẹp!

Trong phòng ở chính giữa là một nệm siêu cung cấp khổng lồ, đại năng lượng điện màn sa white color theo đỉnh chóp rũ xuống, đậy giường lớn, nhìn không ra trên giường bao gồm cái gì. Bên trên màn sa đựng đầy từng viên ngọc nho nhỏ, tản ra sáng loáng ôn nhuận, tựa như ảo mộng. Phía bên trái là tủ nhằm quần áo, bên phải gồm một bình phong lớn lao màu trắng, vật án vẽ chim bách điểu phượng bên trên bình phong rất lớn, chú ý không ra phía sau bao gồm cái gì.

Mà tạo cho Vân đọc Nguyệt lo ngại nhất đó là đỉnh chóp đại điện, lại là một trong những bức tinh không đồ068hoàn chỉnh, tinh không vật dụng dạ minh châu lớn lớn nhỏ dại nhỏ sắp đến hàng mà ra, ánh nắng quang sở hữu đó chiếu tột đỉnh gian chống như tiên cảnh, hư ảo nhưng thần bí.

Bút tích sắp xếp lớn như vậy, Vân đọc Nguyệt trước đó chưa từng thấy qua, tức tốc tính là ở tân tiến cũng tuyệt vời không thể có.

Xem thêm: Đề Thi Em Yêu Lịch Sử Việt Nam ” Huyện Đầm Dơi Năm Học 2014, Đáp Án Cuộc Thi Em Yêu Lịch Sử Việt Nam 2020

Đại Tế Ti này, thật sự là không đơn giản à!

“Vân cô nương, nàng so với chỗ vẫn thấy, có vừa lòng không?”

Tiếng cười nhợt nhạt từ bên trên giường giữa màn sa bự truyền ra, vào nháy mắt kéo ý thức của Vân đọc Nguyệt tất cả chút hoảng hốt lại, mặt môi nổi lên ý cười tán dương, Vân gọi Nguyệt nhấc chân bước đi vào.

“Rất xinh đẹp, là ta không từng gặp gỡ chỗ nào đến xinh như thế, thật phi thường thích!”

“Phải không? Nói thích, hoan nghênh Vân cô nương mang lại ngồi một chút, được không?”

Mang theo tiếng động hơi tương đối vui thú vui truyền ra, 1 bàn tay dong dỏng dài white bạch đưa ra màn sa, lờ lững vén lên, một bạch y phái nam tử chứa niềm vui tuyệt diễm, hơi hơi loáng lên một cái, ngay lập tức đứng sống cạnh giường.

Trên fan mảnh khảng cao to, mang một bộ cẩm bào như tuyết một loại trắng trả mỹ, thành phần tóc màu bạc bẽo dài mang đến eo ko có ngẫu nhiên trói buộc, thướt tha buông rơi từ bỏ nhiên, lóe tia nắng nhàn nhạt. Đôi môi mỏng dính màu hồng rảnh nhạt, hoàn mĩ tinh xảo, mũi thẳng, với theo độ cong giỏi mỹ, mắt to lớn như sao sáng hệt như bầu trời tối thâm thúy xa xưa, phảng phất tổng thể trời sao phần lớn cô ứ ở trong đó, làm cho người ta ko tự chủ được mà lại hãm sâu, nhờ vào mắt color lam có một không hai như vậy, hôm nay lại bắn ra tia nắng nhu hòa nóng áp, với theo một tia vui sướng, một tia cảm động, một tia khiếp diễm, lẳng lặng ngắm nhìn và thưởng thức nàng.

Đứng ngây dở người trong nháy mắt, bao gồm chút tất yêu tin chú ý nam tử trước mắt này, trong nhoáng chốc, thấy được đế ti tiên tử không nhiễm bụi trần hững hờ mà đứng, cao cả thanh nhã như vậy, tao nhã xuất trằn hơn Viễn và Diệp thuộc Huyền Kha, ko thuộc về phàm trằn tuyệt đại tao nhã, theo Vân phát âm Nguyệt thì chưa lúc nào thấy qua thánh khiết thuộc tuyệt mỹ như thế, chổ chính giữa Vân hiểu Nguyệt rung cồn thật sâu!

“Ngươi... đó là Gia cat Phụng Thiên?”

Thật thọ sau, Vân hiểu Nguyệt rốt cuộc tìm kiếm được thanh âm của nàng, nhẹ nhàng mà lại hỏi.

“Vâng, trên hạ Gia mèo Phụng Thiên, tham loài kiến Vân cô nương!”

Khẽ khom người, xung quanh Gia mèo Phụng Thiên nụ cười càng sâu, lừ đừ hướng Vân đọc Nguyệt đi tới.

“Đêm khuya quấy rầy, là gọi Nguyệt gồm lỗi, kính xin Đại Tế Ti lắp thêm lỗi!”

Mặt đỏ lên, Vân hiểu Nguyệt có chút ngượng ngùng trả lời.

“Đối cùng với Phụng Thiên cơ mà nói, là không phân chia ngày đêm, cô nương không đề nghị để ý, bọn họ đến gian xung quanh ngồi một chút, được không?”

Đứng sinh sống trước phương diện Vân gọi Nguyệt, Gia mèo Phụng Thiên khẽ cười trả lời, hệt như mùi lan lờ lững đánh úp lại, có tác dụng Vân đọc Nguyệt tất cả chút hoảng hốt, ko tự công ty gật gật đầu, hai fan xoay tín đồ nhảy ra đi ngoài.

“Nếu họ đã quen thuộc biết, Phụng Thiên gồm một yêu cầu quá đáng, lưỡng lự cô nương rất có thể đáp ứng không?”

Ngồi ngơi nghỉ trên ghế, chậm rãi tao nhã rót nước trà, Gia cát Phụng Thiên khẽ mỉm cười hỏi.

“Mời nói!”

“Ta là Thái phó của thái tử Chu Lân, một trong người thân cận độc nhất của nó, mà cô nương cũng thế, ko bằng, cô nương call ta Phụng Thiên, nhưng ta, gọi phái nữ Hiểu Nguyệt, được không?”

Tròng mắt bít lại ánh nắng nơi đáy mắt, Gia cát Phụng Thiên mỉm mỉm cười đề nghị.

“Được, không thành vấn đề!”

Cười xán lạn, Vân gọi Nguyệt sảng khoái đáp ứng nhu cầu rồi, nói thật, mong mỏi nàng gọi luôn “Đại Tế Ti” cũng được, phái nữ thật cảm thấy như thế rất ko thoải mái, mà bạn nữ cũng ko biết, thương hiệu “Phụng Thiên” này, ở tổng thể Chu tước quốc, chỉ có nàng có thể gọi như vậy, liền trong cả Chu tước Hoàng, cũng không được!

(Ụt: Tỷ cũng từ bỏ biết mình đặc biệt quan trọng cơ à, tỷ ko thấy tên này quá dễ dãi với tỷ sao? Hắn là có âm mưu a, ta là ta ghét >.